16/10/2019
16/10/2019
Lâu rùi nó mới quay lại viết Blog. 6 tháng ở SG, gần 4 tháng quen em bé. Nhiều lúc có những diều nó không biết dãi bày cùng ai. Nó lại chợt nhớ ra cái Blog này. Nó muốn viết 1 chút xíu tâm tư cho nhẹ lòng. Lòng nó bâng khuân, phân vân và tư lự...
Những ngày này nó cố gắng vì mục tiêu dài hơn, nó cũng mang theo nhiều gánh nặng hơn. Dạo này tâm trạng nó hay buồn chút xíu. Nó cố gắng giữ cho mình trong tâm thế an tịnh, nhưng khó lắm. Nó buồn, vì đôi khi chỉ một vài câu nói. Tự nhiên, nó cảm thấy mình bị tổn thương lắm. Em bé là một người rất dễ thương, hiểu chuyện, nhẹ nhàng, cũng rất thương nó. Nhưng đôi khi những lời nói trong lúc giận dỗi hay vô tình như con dao có tính sát thương rất mạnh. Và mục tiêu là tâm trí của nó.
Những lời trách móc nhẹ nhàng nhưng đôi khi lại rất đau, nó chẳng biết và cũng chẳng muốn nói gì trong tâm trạng đó, nó luôn chọn cách im lặng. Với nó như vậy ít nhất là dễ chịu hơn cả. Nay em bé nói rằng, nó không thương em bé nhiều. Nó cũng chỉ biết mỉm cười, nó cũng hông muốn so đo thương nhiều hay ít gì. Mà tự nhiên nó buồn, nó cố gắng tìm hiểu về em bé thật nhiều, quan tâm, hỏi thăm mỗi ngày, mua những món quà nho nhỏ mà em bé thích. Nó nghĩ về em bé bất cứ khi nào nó rảnh. Nhưng rồi cái nó nhận lại là vậy? "Vậy thế nào mới là đủ?" - Nó thầm nghĩ vậy khi nghe câu đó. EM bé bảo khi giận phải năn nỉ, với 1 đứa có tính cao ngạo như nó, như bình thường nó sẽ cười khẩy 1 cái và nói xin mời. Nó thương em bé, nhưng như vậy thì những tình cảm bao lâu nay cho em bé vẫn luôn là chưa đủ. Rồi sau đó, hông biết là trêu hay thiệt, em bé nói rằng em bé tin tưởng chính bản thân mình hơn nó. Ai cũng biết rằng luôn tin chính mình là đúng. Nhưng nói ra vậy, chẳng khác nào người ta không tin điều nó làm. Nó buồn lắm. Đôi lúc cũng mông lung, những dòng suy nghĩ của nó hướng về rát nhiều chuyện. Nó không biết, những lời em bé nói về tình cảm của em bé với nó liệu có thật hay không? Có lúc, nó cố gắng chiều em bé thật nhiều. Nhưng trăm vạn món quà nó làm cho em bé, hông bằng 1 món quà nhỏ của người khác tặng cho em bé. Đôi lúc nó tặc lưỡi, sao mình phải khổ vậy nhỉ. Ngoài kia có rất nhiều cô gái theo đuổi mình. Nhưng mình lại toàn phũ phàng với họ. Vậy mà giờ, mình lại chẳng thể nào cảm nhận tình cảm của 1 người con gái. Nó lặng im, để những suy nghĩ trôi dần qua. Những sự cố chấp của nó, liệu có đúng? Nó đang băn khoăn rất nhiều
Chỉ hy vọng sự cố chấp và niềm tin nó dành cho em bé là đúng.
Mùa của sự khởi đầu
Thu Hà Nội về rồi. Nó vô cùng thích đắm chìm trong màu Thu Hà Nội. Mùa của sự bắt đầu cũng là sự kết thúc. Nó sinh ra trong mùa Thu, Ji cũng mở vào mùa Thu, không biết nó có chết đi trong một màu thu nào đó hay không nữa.
Nó chỉ biết rằng, mùa Thu đem lại cho nó rất nhiều những cảm nhận, những dư vị ngọt ngào mà, gần như nó luôn nhớ mỗi khi xa Hà Nội. Mua hoa sữa ngập tràn, vỉa hè rợp lá vàng phố Phan Đình Phùng. Hay đơn giẩn là cảm giác xe lạnh giữa
những đêm mùa thu.
Mùa Thu luôn là khởi đầu tốt nhất cho nó, khởi đầu của những dự định, khởi đầu của tình yêu, khởi đầu của cả những trách nhiệm và gánh nặng. Nhưng nó lại luôn thích như vậy, thích mùa thu nơi đây. Thích được lãng đãng theo mùa thu này
CŨng chẳng còn những thói quen đi dạo quanh Hà Nội vào những ngày mùa thu nữa. Giờ nó phải tập trung toàn bộ sức lực và tính thần cho Ji. Hơn 1 tháng nữa là Ji sẽ ra đời, có thể muộn hơn, nhưng sẽ không nằm ngoài thời gian đó. Nó trông đợi 1 thứ, dù thứ đó có thành công hay thất bại. Nó vẫn luôn luôn muốn tạo ra nó, một đứa con tinh thần, 1 nơi mà nó sẽ chẳng thể nào có đường lùi nữa, 1 nơi àm niềm đam mê và mọi kế hoạch cuẩ nó đều do chính tay nó thực hiện
Sẽ nhanh thôi - Ji
Luôn có những điểm bắt đầu và kết thúc
Thời gian trôi qua nhanh đến nỗi mà mới hôm nào, nó mới bắt đầu tự vấn mình trong 4 bức tường rằng, bao giờ nó mới có đủ quyết tâm để thực hiện cho bằng được ước mơ của mình. Rồi những ngày tháng bắt đầu tính toán để gom góp tiền, nhen nhóm xây dựng ý tưởng ban đầu. Giờ đây, chỉ còn cách ngày thực hiện ước mơ có 2-3 tháng. Nó càng cảm thấy hưng phấn hơn bao giờ hết. Nhưng cũng theo đó là những mệt mỏi và có cả chút buồn man mác.
Dạo này nó thường xuyên đi xem mặt bằng. Có cái ưng ý cái không. Những quyết định cuối cùng vẫn là chưa quyết cái nào. hình như nó vẫn đang chờ đợi 1 chỗ nào đó. Nó tin tưởng giống như định mệnh vậy. Sẽ nhanh chóng, nó rời xa công ty, các anh em làm chung cùng nhau gần 1 năm để tự bơi vào biển lớn. Một nơi mà nếu nó không bơi tiếp, nó sẽ chẳng còn đường lùi nữa. Nó luô hy vọng một ngày sẽ có thể đứng vững. và Ji của nó sẽ bứt đầu hình thành. Nhẹ nhàng, cổ điển, đơn giản. Nó mang Ji đến với anh em.
Rồi chính nó cũng thấm thía được cảm giác khi phải thực hiện mọi thứ 1 mình. Nhưng nó cũng chẳng buồn kêu than. Vì đó là con đường nó đã chọn và đã bước được những bước đầu tiên rồi. Nó tự ép cho mình không có con đường để quay lại. Để nếu 1 ngày nó có buông xuông, nó sẽ phải tự đứng dậy và bước tiếp. Không thể ỷ lại vào cái gì hay bất kể là ai khác
3 tuần nữa, nó sẽ snag Thái. Một khởi đầu mới, một trải nghiệm mới toanh. Đó cũng là điều nó muốn mà. Muốn được trải nghiệm thật nhiều, để nó trưởng thành hơn. Với nó, không có gì là lầ đủ cả. Nó tham lam các trải nghiệm, tham lam các kiến thức thú vị mới, tham lam cả những hành động mới
" Muốn đạt được những gì chưa có, hãy làm những điều chưa từng làm" Đó là câu nói thúc giục nó tiến lên. Ngu ư, nó muốn mất ngu phí, để đạt được những thứ mới mẻ hơn. Giờ nó phải vứt đi cái tôi và những điều tốt đẹp êm đềm đang có. Để hoàn thành cho bằng được "đứa con bé nhỏ" mà nó mong muốn bấy lâu nay.
Luôn có những điểm bắt đầu và kết thúc. Điểm kết thúc tại DA cũng là điểm bắt đầu cho Ji...
Hẹn một ngày mới không xa...... tại Ji
Dạo này nó thường xuyên đi xem mặt bằng. Có cái ưng ý cái không. Những quyết định cuối cùng vẫn là chưa quyết cái nào. hình như nó vẫn đang chờ đợi 1 chỗ nào đó. Nó tin tưởng giống như định mệnh vậy. Sẽ nhanh chóng, nó rời xa công ty, các anh em làm chung cùng nhau gần 1 năm để tự bơi vào biển lớn. Một nơi mà nếu nó không bơi tiếp, nó sẽ chẳng còn đường lùi nữa. Nó luô hy vọng một ngày sẽ có thể đứng vững. và Ji của nó sẽ bứt đầu hình thành. Nhẹ nhàng, cổ điển, đơn giản. Nó mang Ji đến với anh em.
Rồi chính nó cũng thấm thía được cảm giác khi phải thực hiện mọi thứ 1 mình. Nhưng nó cũng chẳng buồn kêu than. Vì đó là con đường nó đã chọn và đã bước được những bước đầu tiên rồi. Nó tự ép cho mình không có con đường để quay lại. Để nếu 1 ngày nó có buông xuông, nó sẽ phải tự đứng dậy và bước tiếp. Không thể ỷ lại vào cái gì hay bất kể là ai khác
3 tuần nữa, nó sẽ snag Thái. Một khởi đầu mới, một trải nghiệm mới toanh. Đó cũng là điều nó muốn mà. Muốn được trải nghiệm thật nhiều, để nó trưởng thành hơn. Với nó, không có gì là lầ đủ cả. Nó tham lam các trải nghiệm, tham lam các kiến thức thú vị mới, tham lam cả những hành động mới
" Muốn đạt được những gì chưa có, hãy làm những điều chưa từng làm" Đó là câu nói thúc giục nó tiến lên. Ngu ư, nó muốn mất ngu phí, để đạt được những thứ mới mẻ hơn. Giờ nó phải vứt đi cái tôi và những điều tốt đẹp êm đềm đang có. Để hoàn thành cho bằng được "đứa con bé nhỏ" mà nó mong muốn bấy lâu nay.
Luôn có những điểm bắt đầu và kết thúc. Điểm kết thúc tại DA cũng là điểm bắt đầu cho Ji...
Hẹn một ngày mới không xa...... tại Ji
Cái giá của sự trưởng thành là sự cô đơn
Đối với mỗi người, cái giá cảu sự trưởng thành luôn là khác nhau. Nhưng với nó, cái giá đó chính là sự cô đơn. Có đôi lúc, nó cảm thấy hơi buồn. Nó vẫn có bạn bè tốt, vẫn có những mối quan hệ sẵn sàng vì nó. Nhưng đâu đó trong taam trí nó. Nó lại luôn cảm thấy cô đơn trong lòng. Nó phải lựa chọn cho mình. 1 là cứ sống thanh thản vô tư với nhưng gì mình đang có 2 là phải cố gắng vươn lên, bỏ qua mọi thứ, kể cả sự yếu mềm và tình cảm quỵ lụy. Và dường như những lựa chọn của nó luôn dành phần nhiều cho danh vọng và tiền bạc.
Nó cảm thấy mình khác trước nhiều, toan tính và nhỏ nhen hơn. Nhưng có sao đâu, nó đã đi trên con đường đấy rồi. Một chàng trai cứ mãi sống theo tình cảm sẽ cứ mãi trong vòng luẩn quẩn đó mà thôi. Giờ nó phải sống theo trách nhiệm và logic. Một kẻ yếu mềm sẽ chẳng thể là trụ cột cho một tập thể, cũng chẳng thế là bờ vai yên tâm cho ai đó dựa vào được. Vì vậy, nó phải bất caapss. Nhưng đôi lúc, khi nằm nghĩ trong đêm, nó thấy mình trở nên cô đơn hơn bao giờ hết. Sẽ có không ít cô gái sẵn sàng lắng nghe câu chuyện của nó. Mà nó lại chẳng muốn bộc bạch ra. Nó là thế mà. Muốn giữ cho mình những suy nghĩ riêng, rồi gặm nhấm nó. Qua ngày, nó sẽ chẳng nghĩ nhiều về nỗi buồn đó nữa
Nó thích hoài cổ, nó thích thứ gì đó cổ chút. neen nó quyết định đặt tên shop là Ji Classic. Nó muốn đem đến 1 không gian hơi hướng cổ điển của Phương Tây. Dần dà, nó hiểu rằng kh đã quyết didnhj1 việc gì đó. Tốt nhất không nên hối hận, giowf nếu quay lưng lại, thì chính xác là nó đã tự tay vả vào mặt mình, tự tay phá hỏng những công sức bao nhiều ngày tháng vun đắp
" Nếu một ngày bạn thấy mình trưởng thành hơn, thi thoảng hãy ngẫm lại cuộc đời mình, để biết mình đnahs mất những gì và cần những gì trong tương lai " - LT
Nó cảm thấy mình khác trước nhiều, toan tính và nhỏ nhen hơn. Nhưng có sao đâu, nó đã đi trên con đường đấy rồi. Một chàng trai cứ mãi sống theo tình cảm sẽ cứ mãi trong vòng luẩn quẩn đó mà thôi. Giờ nó phải sống theo trách nhiệm và logic. Một kẻ yếu mềm sẽ chẳng thể là trụ cột cho một tập thể, cũng chẳng thế là bờ vai yên tâm cho ai đó dựa vào được. Vì vậy, nó phải bất caapss. Nhưng đôi lúc, khi nằm nghĩ trong đêm, nó thấy mình trở nên cô đơn hơn bao giờ hết. Sẽ có không ít cô gái sẵn sàng lắng nghe câu chuyện của nó. Mà nó lại chẳng muốn bộc bạch ra. Nó là thế mà. Muốn giữ cho mình những suy nghĩ riêng, rồi gặm nhấm nó. Qua ngày, nó sẽ chẳng nghĩ nhiều về nỗi buồn đó nữa
Nó thích hoài cổ, nó thích thứ gì đó cổ chút. neen nó quyết định đặt tên shop là Ji Classic. Nó muốn đem đến 1 không gian hơi hướng cổ điển của Phương Tây. Dần dà, nó hiểu rằng kh đã quyết didnhj1 việc gì đó. Tốt nhất không nên hối hận, giowf nếu quay lưng lại, thì chính xác là nó đã tự tay vả vào mặt mình, tự tay phá hỏng những công sức bao nhiều ngày tháng vun đắp
" Nếu một ngày bạn thấy mình trưởng thành hơn, thi thoảng hãy ngẫm lại cuộc đời mình, để biết mình đnahs mất những gì và cần những gì trong tương lai " - LT
Những cháy bỏng của tuổi trẻ..
Có những lúc trong 10 tháng qua, cũng như ngay thời điểm này đây, có một ngọn lửa, một niềm háo hức luôn cháy bỏng từ tâm trí cho đến từng thớ thịt trên cơ bắp của nó. Niềm khao khát tạo ra Ji, khao khát với đứa con tinh thần mà nó đang gần hoàn thành. Khao khát về những trải nghiệm vô cùng mới mẻ và thú vị. Nó là vậy đấy, chỉ khi lúc này, mới thỏa mãn hết được hỏa chí của nó
Nó ghét cuộc sống ép buộc và tuần theo 1 quy tắc nào đó mà. Nó muốn tự bơi ra biển, gặp cá thì ăn cá, gặp mực thì ăn mực, thấy cáp mập thì bơi thật nhanh, thấy đất liền thì lao ngay tới. Lần đầu tiên trong đời, nó dám bỏ qua mọi lời can ngăn, mọi tiếng xì xào, và bát chấp hết thảy với niềm tin mà nó đnag có. Ừ thì có thể nó sẽ mất hết với JI, nhưng cũng chả sao cả. Nó vẫn sẽ làm chứ, vì JI là khởi đầu cho chuỗi ước mơ của nó mà. Hôm nay nó ngồi nói chuyện với bà chị làm cùng, vô tình lại tìm được thêm 1 suy nghĩ giống mình. Một shop khác gần như là tương đồng đến 80-90% só với Ji của nó. Cảm giác sung sướng vô cùng, thấy anh chủ shop set up . Rất chi là ưng ý với mình. Sẽ có thể học hỏi nhiều từ đó
Nhanh thô, tháng 9 nó sẽ đi lấy hàng, giữa tháng 9 xin nghỉ. CUối tháng 10 nghỉ hẳn làm và khai trương quán. Nếu như không có chuyện gì xảy ra đột xuất, thì chặng đường của nó đã được vạch sẵn như vậy. Hy vọng, mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ. Để ít nhất 1 lần từ trước đến nay, nó không hề do dự mà tuyên bố rằng: Nó chưa từng hồi hận vì đã tạo ra JI
Để bức ảnh đây và ngắm thôi. Ảnh đi ăn cắp của anh chủ shop 23.uhuere
Nó ghét cuộc sống ép buộc và tuần theo 1 quy tắc nào đó mà. Nó muốn tự bơi ra biển, gặp cá thì ăn cá, gặp mực thì ăn mực, thấy cáp mập thì bơi thật nhanh, thấy đất liền thì lao ngay tới. Lần đầu tiên trong đời, nó dám bỏ qua mọi lời can ngăn, mọi tiếng xì xào, và bát chấp hết thảy với niềm tin mà nó đnag có. Ừ thì có thể nó sẽ mất hết với JI, nhưng cũng chả sao cả. Nó vẫn sẽ làm chứ, vì JI là khởi đầu cho chuỗi ước mơ của nó mà. Hôm nay nó ngồi nói chuyện với bà chị làm cùng, vô tình lại tìm được thêm 1 suy nghĩ giống mình. Một shop khác gần như là tương đồng đến 80-90% só với Ji của nó. Cảm giác sung sướng vô cùng, thấy anh chủ shop set up . Rất chi là ưng ý với mình. Sẽ có thể học hỏi nhiều từ đó
Nhanh thô, tháng 9 nó sẽ đi lấy hàng, giữa tháng 9 xin nghỉ. CUối tháng 10 nghỉ hẳn làm và khai trương quán. Nếu như không có chuyện gì xảy ra đột xuất, thì chặng đường của nó đã được vạch sẵn như vậy. Hy vọng, mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ. Để ít nhất 1 lần từ trước đến nay, nó không hề do dự mà tuyên bố rằng: Nó chưa từng hồi hận vì đã tạo ra JI
Để bức ảnh đây và ngắm thôi. Ảnh đi ăn cắp của anh chủ shop 23.uhuere
Em - cô gái của quá khứ
Ngày hôm nay nó viết đến 2 blog. Lâu rồi nó mới lại có tâm trạng để giãi bày mọi chuyện. Tạm gác chuyện ước mơ dự định, kinh doanh vì nó đã viết quá nhiều rồi. Lúc này, nó muốn chia sẻ tâm trạng một chút về cảm xúc, tình cảm
Bắt đầu từ việc nó rất chảnh chó nhé. Có một số người con gái thích nó nhưng nó lại cứ thích đùa giỡn. Có một số người, mà nó có cảm tình một chút, nó lại mơ mộng hão huyền. Thật là lạ kì vô cùng. Nó chẳng hề rung động, nhưng cảm xúc lại trôi dạt ào ạt như sóng biển. Nhiều lúc nó tự huyễn hoặc mình về những người con gái nó có cảm tình. Lúc đó nó cũng tự nhận mình ngu thật. Vác ảo mộng cho mình làm gì cơ chứ. Nhưng suy nghĩ đôi khi luôn làm trái ý nó, cũng có thể, do nó muốn tăng gia vị cho cuộc sống đỡ tẻ nhạt.
Một cô gái cá tính luôn thu hút nó, một người có nụ cười tỏa nắng luôn khiến nó ấn tượng, nhưng rồi nó tự nhận rằng: một người hiểu và thông cảm cho nó lại là người mà nó có thể ở bên lâu nhất. Xin phép được bật bài Lời tự sự để viết tiếp câu chuyện
Bắt đầu từ việc nó rất chảnh chó nhé. Có một số người con gái thích nó nhưng nó lại cứ thích đùa giỡn. Có một số người, mà nó có cảm tình một chút, nó lại mơ mộng hão huyền. Thật là lạ kì vô cùng. Nó chẳng hề rung động, nhưng cảm xúc lại trôi dạt ào ạt như sóng biển. Nhiều lúc nó tự huyễn hoặc mình về những người con gái nó có cảm tình. Lúc đó nó cũng tự nhận mình ngu thật. Vác ảo mộng cho mình làm gì cơ chứ. Nhưng suy nghĩ đôi khi luôn làm trái ý nó, cũng có thể, do nó muốn tăng gia vị cho cuộc sống đỡ tẻ nhạt.
Một cô gái cá tính luôn thu hút nó, một người có nụ cười tỏa nắng luôn khiến nó ấn tượng, nhưng rồi nó tự nhận rằng: một người hiểu và thông cảm cho nó lại là người mà nó có thể ở bên lâu nhất. Xin phép được bật bài Lời tự sự để viết tiếp câu chuyện
Biết như vậy nhưng trong cuộc đời mỗi chúng ta, vẫn đánh rơi 1 người để chạy theo tình yêu mới - Tự nhiên nó nhớ về một ai đó. Một người quá lâu, quá lâu rồi nó chẳng nghĩ đến. Bởi đó như một chiếc phao, cứu rỗi cho cảm xúc của nó lúc này
Em là cô gái mà nó yêu thương bằng cả tuổi học trò, bằng sự nhiệt huyết và sự ngây thơ của tuổi thanh xuân. Nói hoa mỹ vãi cả nhái, nhưng đúng vậy mà. Một người gắn với những kỷ niệm của nó, một người mà nó luôn nhắc đến với một thái độ luôn luôn trân trọng. Một người mà khi đó, nó còn rất trẻ con, không có gì, xấu xí và nhát gan. Nhưng người đó lại ở bên nó, gieo cảm xúc cho con tim nó xao động, và là động lực để bắt đầu cho nó của ngày bây giờ.
Em - người mà nó sẽ mãi nhắc đến tận mãi sau này. Không phải là người nó yêu gần nhất nhưng lại là người mà nó nhớ nhất, người mà nó yêu thường vô điều kiện nhất tới thời điểm hiện tại. Và cũng chính em - người con gái của quá khứ, đã khiến trái tm nó rung động ngay từ khoảnh khắc đầu tiên. Gắn liên với biết bao kỳ niệm của tuổi học trò. Và khiến nó day dứt suốt 6 năm trời.
Và giờ, nó chỉ muốn có một tình yêu như vậy. Khiến nó yêu hết mình mà không tính toán, khiến những cảm xúc của nó trào dâng, khiến nó cảm thấy muốn được che chở, bao bọc cho một ai đó. Đây lại chính là điểm vô cùng khó hiện tại. Vì nó chưa gặp được 1 ai khiến nó như vậy cả. Dù nó cũng trải qua những mối tình khác, nhưng lúc nào, nó cũng luôn tìm kiếm - một người con gái dành cho nó một sự đặc biệt. Giống em của ngày xưa, và là người con gái đó của hiện tại
Tản mạn một ngày không say, không buồn nhưng lại mang nhiều tâm sự và trải nghiệm
Chẳng bao giờ nó nghĩ rằng, một ngày, nó sẽ phải đứng trên chính đôi chân của mình mà không có ai đồng hành trong những bước tiến tiếp theo. Nhưng giờ nó phải làm vậy, và cũng là ý muốn của nó. Vứt nó ra 1 chỗ mà nó buộc lòng phải tự mình giải quyết chính những vẫn đề của mình, phải tâm huyết và tự thực hiện những ý tưởng của mình. Hoặc sống hoặc chết. Chỉ có 2 con đường đó mà thôi. Không còn bất cứ con đường lùi nào nữa rồi
Một ngày trôi qua với nhiều thứ học hỏi được, nhiều thứ trải nghiệm với nó. Khi viết chính những dòng này, nó không biết mình đang ở trạng thái gì. Không say, cũng không buồn bã, cũng không hề vui vẻ hay hờn dỗi gì. Một ngày với những quyết định, những sự thấu hiểu nhiều hơn
Nó luôn băn khoăn về cách mà nó sẽ nói với đứa em thân của nó việc nó ra ngoài mở shop riêng. NÓ cứ đắn đo mãi, đó là cửa ải khó nhất trong lúc này với nó. 2 anh em đã làm với nhau trong hầu hết các dự án. Nhưng giờ nó muốn tự thử thách bản thân, tự trải nghiệm và tự trưởng thành. Cái nó sợ mất hơn hết chính là tình anh em. Nó luôn suy nghĩ xem, khi nó nói tất cả với đứa em nó, đứa em kia sẽ nghĩ gì. Giận hờn, trách móc, hay đơn giản là không thèm nhìn mặt nhau.. Nó cũng đều nghĩ đến cả. Nhưng nó chẳng còn cách nào khác, với nó, con đường này đã đi đến 2/3 rồi. CÒn 3 tháng nữa thôi, vì một lý do nào đó mà nó lại ngại ngùng hay ngã quỵ để đánh mất cơ hội này sao.
Suốt nhiều ngày, nó luôn băn khoăn về việc này. Suốt cả ngày, rồi đêm, dòng suy nghĩ cứ chảy mãi trong đầu nó không ngừng nghỉ. Khó nhất không phải bắt đầu từ đâu, mà là làm sao để giữ được tình cảm này. Đứa em rủ nó kinh doanh thờ trang nữ. Nó cứ ngập ngừng, đôi khi lại thành bàn lùi. Nó cũng rất ngại, vì nó không muốn làm hỏng tương lai của đứa em. Nhưng cũng không thể không nói ra. 3 tháng nữa thôi, những sức ép với nó, những công việc nó phải đảm đương sẽ được đặt xuống hết. Và bắt đầu cho một cuộc chiến cam go hơn. Cuộc chiến mang tên Ji Classic
Mời mấy tháng ấp ủ và cố gắng, đến giờ đã gần đến chặng đường cuối, những chướng ngại vật cuối cùng. Khó khăn nhất nhưng lại kích thích nó hơn cả. Đơn giản là nó tự làm điều mình muốn, được trải nghiệm và học hỏi nhiều hơn. Được làm chủ cuộc chơi của chính mình. Với nó, có thể từ bỏ đi tất cả mọi thứ, nhưng không thể tự tay phá bỏ đi giấc mơ của chính mình
Đêm khuya nó đã nhậu, nhưng chẳng hề vui gì. Nó giống như lạc lõng giữa mọi thứ. Nó thèm cảm giác được vui vẻ cùng Nhun Hùng, được thoải mái cháy hết mình. Nó ghét sự nhàm chán và bất lực.
Dù sao đó cũng là một ngày có nhiều cung bậc của cảm xúc. Và nó, vẫn sẽ luôn tự động viên mình cố gắng. Dù gì, nó cũng không thể đánh mất cơ hội để thay đổi số phận và gia đình nó. Cho nên phải vững tin, đừng từ bỏ.
"Tản mạn một ngày không say, không buồn, nhưng lại mang nhiều trải nghiệm và tâm sự" - LT
Một ngày trôi qua với nhiều thứ học hỏi được, nhiều thứ trải nghiệm với nó. Khi viết chính những dòng này, nó không biết mình đang ở trạng thái gì. Không say, cũng không buồn bã, cũng không hề vui vẻ hay hờn dỗi gì. Một ngày với những quyết định, những sự thấu hiểu nhiều hơn
Bức ảnh đầu tay của Lư
Nó luôn băn khoăn về cách mà nó sẽ nói với đứa em thân của nó việc nó ra ngoài mở shop riêng. NÓ cứ đắn đo mãi, đó là cửa ải khó nhất trong lúc này với nó. 2 anh em đã làm với nhau trong hầu hết các dự án. Nhưng giờ nó muốn tự thử thách bản thân, tự trải nghiệm và tự trưởng thành. Cái nó sợ mất hơn hết chính là tình anh em. Nó luôn suy nghĩ xem, khi nó nói tất cả với đứa em nó, đứa em kia sẽ nghĩ gì. Giận hờn, trách móc, hay đơn giản là không thèm nhìn mặt nhau.. Nó cũng đều nghĩ đến cả. Nhưng nó chẳng còn cách nào khác, với nó, con đường này đã đi đến 2/3 rồi. CÒn 3 tháng nữa thôi, vì một lý do nào đó mà nó lại ngại ngùng hay ngã quỵ để đánh mất cơ hội này sao.
Suốt nhiều ngày, nó luôn băn khoăn về việc này. Suốt cả ngày, rồi đêm, dòng suy nghĩ cứ chảy mãi trong đầu nó không ngừng nghỉ. Khó nhất không phải bắt đầu từ đâu, mà là làm sao để giữ được tình cảm này. Đứa em rủ nó kinh doanh thờ trang nữ. Nó cứ ngập ngừng, đôi khi lại thành bàn lùi. Nó cũng rất ngại, vì nó không muốn làm hỏng tương lai của đứa em. Nhưng cũng không thể không nói ra. 3 tháng nữa thôi, những sức ép với nó, những công việc nó phải đảm đương sẽ được đặt xuống hết. Và bắt đầu cho một cuộc chiến cam go hơn. Cuộc chiến mang tên Ji Classic
Mời mấy tháng ấp ủ và cố gắng, đến giờ đã gần đến chặng đường cuối, những chướng ngại vật cuối cùng. Khó khăn nhất nhưng lại kích thích nó hơn cả. Đơn giản là nó tự làm điều mình muốn, được trải nghiệm và học hỏi nhiều hơn. Được làm chủ cuộc chơi của chính mình. Với nó, có thể từ bỏ đi tất cả mọi thứ, nhưng không thể tự tay phá bỏ đi giấc mơ của chính mình
Đêm khuya nó đã nhậu, nhưng chẳng hề vui gì. Nó giống như lạc lõng giữa mọi thứ. Nó thèm cảm giác được vui vẻ cùng Nhun Hùng, được thoải mái cháy hết mình. Nó ghét sự nhàm chán và bất lực.
Dù sao đó cũng là một ngày có nhiều cung bậc của cảm xúc. Và nó, vẫn sẽ luôn tự động viên mình cố gắng. Dù gì, nó cũng không thể đánh mất cơ hội để thay đổi số phận và gia đình nó. Cho nên phải vững tin, đừng từ bỏ.
"Tản mạn một ngày không say, không buồn, nhưng lại mang nhiều trải nghiệm và tâm sự" - LT
...
Lâu rồi nó mới quay lại viết blog. Cũng một phần vì nó bận nhiều việc hơn, mà nhiều khi không bận nó cũng chẳng viết. Nó không muốn than vãn nhiều về mọi thứ. Đàn ông mà... Ít than vãn và tìm cách khắc phục ngay thôi
Nhưng cũng có lúc, nó phải viết ra. Bởi đây là blog cá nhân của nó mà, mặc kệ đi. Mình không nói ra, nhưng mình có thể xả stress bằng cách viết ra.
Mọi thứ vẫn chỉ xoay quanh chuyện công việc, kế hoạch và những mối quan hệ của nó mà thôi. Thở dài một tiếng, nó mang hết những nỗi niềm của ngày hôm nay dẹp bỏ qua 1 bên. Trong suốt những ngày này, thực sự thực sự là vô cùng khó nghĩ với nó. Mõi tiến trình chuẩn bị đang ngày càng gấp rút. Nó cũng lao theo vào vòng xoáy để bến ước mơ thành sự thật. Nếu có ai bảo là khi ta làm điều ta mong ước, mọi thứ sẽ vui vẻ và dễ dàng hơn. Xin lỗi nhé, đấy chỉ là câu nói thúc đẩy nhau cố gắng thôi. Có nhiều thứ phải nghĩ hơn, phải tính toán chi ly hơn, lên ế hoạch nhiều hơn và phải giữ các mỗi quan hệ. CÓ những buổi sáng, nó đi từ nhà ra công ty, trong đầu nó tự hỏi là: Sao con người mày giờ thay đổi đến vậy. Toan tính nhiều hơn, cảm xúc cũng giả tạo hơn, chai lỳ hơn. Không còn đâu những ngày tháng nhiệt huyết, cháy hết mình, không toan tính trong tất cả mọi thứ.
Khác chứ, giờ nó có thêm nhiều gánh nặng, những thứ buộc nó phải toan tính thiệt hơn. Bởi nếu không làm vậy, mọi nỗ lực và con đường nó đi sẽ sụp đổ nhanh chóng. Thời gian càng trô, nó càng hiểu về những trách nhiệm nó phải làm.
Nếu như trước đây, nó sẽ dùng tất cả nhiệt huyết, tiền bạc để giúp đỡ mọi người. Thì giờ nó lại có suy nghĩ khác, nó luôn giữ lại một phần nhiều cho mình. Đối với nó, giừ nó có thể giúp, nhưng thay vì giúp đỡ ít ỏi ngay lúc này. Nó sẽ giữ lại, để phát triển, khi nó đã khá hơn. Nó sẽ giúp được nhiều người hơn, nhiều thứ hơn. Đôi khi giúp đỡ lúc đó là quá muộn, nhưng đó alf con đường nó sẽ đi
Trên con đường nó đang đi, đích đến thì nó đã nghì tới, nhưng trước mắt lại vô cùng mù mịt. Có hiều chướng ngại vật luôn cản trở nó. Thay vì trốn tránh như ngày xưa nó thường làm, giờ nó phải trực tiếp đối mặt. Vì sẽ chẳng có ai cho nó trốn nữa, và nó lớn rồi, không thể trốn tránh cả đời được. Nên giờ phải cố gắng thôi. Nếu số phận đã không giúp đỡ nó, thì nó vẫn phải cố thay đổ. Với nó, giờ buông tay và chấp nhận chính là bản án tử hình cho cuộc đời nó. Chỉ một lần buông xuôi, có thể nó sẽ đi đến một con đường không có lỗi ra nữa.
Vây đấy, viết ra trong lòng cũng nhẹ nhàng hơn. Đàn ông mà.. không thể lúc nào cũng than thở trước mặt mọi người được.
Nhưng cũng có lúc, nó phải viết ra. Bởi đây là blog cá nhân của nó mà, mặc kệ đi. Mình không nói ra, nhưng mình có thể xả stress bằng cách viết ra.
Mọi thứ vẫn chỉ xoay quanh chuyện công việc, kế hoạch và những mối quan hệ của nó mà thôi. Thở dài một tiếng, nó mang hết những nỗi niềm của ngày hôm nay dẹp bỏ qua 1 bên. Trong suốt những ngày này, thực sự thực sự là vô cùng khó nghĩ với nó. Mõi tiến trình chuẩn bị đang ngày càng gấp rút. Nó cũng lao theo vào vòng xoáy để bến ước mơ thành sự thật. Nếu có ai bảo là khi ta làm điều ta mong ước, mọi thứ sẽ vui vẻ và dễ dàng hơn. Xin lỗi nhé, đấy chỉ là câu nói thúc đẩy nhau cố gắng thôi. Có nhiều thứ phải nghĩ hơn, phải tính toán chi ly hơn, lên ế hoạch nhiều hơn và phải giữ các mỗi quan hệ. CÓ những buổi sáng, nó đi từ nhà ra công ty, trong đầu nó tự hỏi là: Sao con người mày giờ thay đổi đến vậy. Toan tính nhiều hơn, cảm xúc cũng giả tạo hơn, chai lỳ hơn. Không còn đâu những ngày tháng nhiệt huyết, cháy hết mình, không toan tính trong tất cả mọi thứ.
Khác chứ, giờ nó có thêm nhiều gánh nặng, những thứ buộc nó phải toan tính thiệt hơn. Bởi nếu không làm vậy, mọi nỗ lực và con đường nó đi sẽ sụp đổ nhanh chóng. Thời gian càng trô, nó càng hiểu về những trách nhiệm nó phải làm.
Nếu như trước đây, nó sẽ dùng tất cả nhiệt huyết, tiền bạc để giúp đỡ mọi người. Thì giờ nó lại có suy nghĩ khác, nó luôn giữ lại một phần nhiều cho mình. Đối với nó, giừ nó có thể giúp, nhưng thay vì giúp đỡ ít ỏi ngay lúc này. Nó sẽ giữ lại, để phát triển, khi nó đã khá hơn. Nó sẽ giúp được nhiều người hơn, nhiều thứ hơn. Đôi khi giúp đỡ lúc đó là quá muộn, nhưng đó alf con đường nó sẽ đi
Trên con đường nó đang đi, đích đến thì nó đã nghì tới, nhưng trước mắt lại vô cùng mù mịt. Có hiều chướng ngại vật luôn cản trở nó. Thay vì trốn tránh như ngày xưa nó thường làm, giờ nó phải trực tiếp đối mặt. Vì sẽ chẳng có ai cho nó trốn nữa, và nó lớn rồi, không thể trốn tránh cả đời được. Nên giờ phải cố gắng thôi. Nếu số phận đã không giúp đỡ nó, thì nó vẫn phải cố thay đổ. Với nó, giờ buông tay và chấp nhận chính là bản án tử hình cho cuộc đời nó. Chỉ một lần buông xuôi, có thể nó sẽ đi đến một con đường không có lỗi ra nữa.
Vây đấy, viết ra trong lòng cũng nhẹ nhàng hơn. Đàn ông mà.. không thể lúc nào cũng than thở trước mặt mọi người được.
Mang nhiều tâm sự về qua đây...
Nhiều khi nó có những dòng suy nghĩ riêng, tâm sự riêng mà không bao giờ muốn chia sẻ với ai. Nó cứ mãi gặm nhấm những nỗi buồn này và tự thúc dục mình phải tiến lên phía trước
Có những lúc, nó tự hỏi mình rằng: mình tâm huyết và nỗ lực cho công việc để làm gì. Nó tự tặc lưỡi vì nó thích công việc của nó. Thích cái cảm giác lôi kéo được nhiều khách hàng đến. Doanh số tốt, các kiểu...Nhưng nó vẫn có những khoảng trống cho riêng nó trong lòng. Một thời gian khi làm việc với chính lòng nhẫn nại, nó thấy những ý kiến của nó dần bị gạt sang 1 bên. Những ý tưởng nó đưa ra đều trở thành 1 file chưa từng được đọc trong mail. Thỉnh thoảng, nó ngồi cám tai nghe vào, viết ra hết những gì mình nghĩ, rồi lại xóa đi. Nó cũng chẳng muốn anh em trong phòng phải nghĩ nhiều.
4 tháng, 4 tháng nữa thôi. Nó sẽ tự tâm huyết với chính shop của mình. Mọi ý kiến nó nghĩ ra sẽ do nó tự làm chủ, tự thực hiện. Khó khăn thật, nhưng nó sẽ vui hơn cái tình trạng mang những công sức của nó, những lời nói của nó bỏ vào hộp và đóng gói lại.
Những lúc thế này, nó lại muốn trở về 3 năm trước, để nó về với Bác, với thầy Tiêu, với các huynh đệ. Để nó cố gắng của nó không thừa thãi, để những lời nói và hành động của nó luôn được người khác lắng nghe và trân trọng. Nó nhớ Bác, nhớ anh em.
Một phần khác trong tâm trí nó lại không cho phép nó làm thế. Bởi giờ nó không thể bỏ hết trách nhiệm của nó được. Nó phải cố gắng vươn lên. Phải cố gắng làm việc, dành dụm để giàu có hơn. Nó cố gắng đi làm, làm thêm, chịu nhẫn nhịn để tích góp. Giờ gần đến ngày tháng quyết định. Nó không thể bỏ cuộc giữa chừng được
Nó sẽ cố gắng hơn, để xây nôt những viên gạch cuối cùng tạo nên Ji classic của nó. Luôn hy vọng rằng Ji sẽ thành hiện thực. ngón tay gần chạm rồi.
Có những lúc, nó tự hỏi mình rằng: mình tâm huyết và nỗ lực cho công việc để làm gì. Nó tự tặc lưỡi vì nó thích công việc của nó. Thích cái cảm giác lôi kéo được nhiều khách hàng đến. Doanh số tốt, các kiểu...Nhưng nó vẫn có những khoảng trống cho riêng nó trong lòng. Một thời gian khi làm việc với chính lòng nhẫn nại, nó thấy những ý kiến của nó dần bị gạt sang 1 bên. Những ý tưởng nó đưa ra đều trở thành 1 file chưa từng được đọc trong mail. Thỉnh thoảng, nó ngồi cám tai nghe vào, viết ra hết những gì mình nghĩ, rồi lại xóa đi. Nó cũng chẳng muốn anh em trong phòng phải nghĩ nhiều.
4 tháng, 4 tháng nữa thôi. Nó sẽ tự tâm huyết với chính shop của mình. Mọi ý kiến nó nghĩ ra sẽ do nó tự làm chủ, tự thực hiện. Khó khăn thật, nhưng nó sẽ vui hơn cái tình trạng mang những công sức của nó, những lời nói của nó bỏ vào hộp và đóng gói lại.
Những lúc thế này, nó lại muốn trở về 3 năm trước, để nó về với Bác, với thầy Tiêu, với các huynh đệ. Để nó cố gắng của nó không thừa thãi, để những lời nói và hành động của nó luôn được người khác lắng nghe và trân trọng. Nó nhớ Bác, nhớ anh em.
Một phần khác trong tâm trí nó lại không cho phép nó làm thế. Bởi giờ nó không thể bỏ hết trách nhiệm của nó được. Nó phải cố gắng vươn lên. Phải cố gắng làm việc, dành dụm để giàu có hơn. Nó cố gắng đi làm, làm thêm, chịu nhẫn nhịn để tích góp. Giờ gần đến ngày tháng quyết định. Nó không thể bỏ cuộc giữa chừng được
Nó sẽ cố gắng hơn, để xây nôt những viên gạch cuối cùng tạo nên Ji classic của nó. Luôn hy vọng rằng Ji sẽ thành hiện thực. ngón tay gần chạm rồi.
Một ngày mang nhiều nỗi lòng đầu tháng 6 năm 2017
Ước mơ, hoài bão và những điều dang dở...
Sự thật là trong con người nó luôn có những mặt trái ngược nhau. Những mặt này đôi khi thể hiện ra rất rõ ràng và nó cũng hoàn toàn biết về điều đó. Nhưng nó cũng không cấm những hành động trái ngược nó, vì đó là những thứ đã được rèn luyện bởi nhiều tư tưởng khác nhau
Cũng vì những suy nghĩ đối lập đó mà có những ước mơ, hoài bão, dự định và những điều dang dở cũng hoàn toàn đối lập nhau. Nó muốn mở shop quần áo, mở chuỗi nhà hàng cafe, rồi khi nó vào tuổi trung niên. Nó sẽ cố gắng mua 1 mảnh vườn nhỏ, và chuyển về đó sống. Mở "sở thú" và trồng cây. Nó rất thích và nó cũng nghĩ alf mình rất có duyên với chăn nuôi hơn là một nhân viên văn phòng.
Nhưng nó cũng có những sở thích của tuổi thanh niên. Nó thích xe pkl, thích được rong ruổi đi đâu đó. Thích đi du lịch, thưởng thức những món ăn ngon. Được trải nghiệm nhiều thứ, nhiều điều, những cung bậc của cuộc sống, trải nghiệm những nơi mới đối với nó, được làm những công việc mà khi đó nó tạm quên đi những bộn bề của cuộc sống. aaaaaa
Trong thời gian chuyển đổi này, bài hát nó giúp nó hưng phấn nhất luôn là: Đưa nhau đi trốn.
Cũng vì những suy nghĩ đối lập đó mà có những ước mơ, hoài bão, dự định và những điều dang dở cũng hoàn toàn đối lập nhau. Nó muốn mở shop quần áo, mở chuỗi nhà hàng cafe, rồi khi nó vào tuổi trung niên. Nó sẽ cố gắng mua 1 mảnh vườn nhỏ, và chuyển về đó sống. Mở "sở thú" và trồng cây. Nó rất thích và nó cũng nghĩ alf mình rất có duyên với chăn nuôi hơn là một nhân viên văn phòng.
Nhưng nó cũng có những sở thích của tuổi thanh niên. Nó thích xe pkl, thích được rong ruổi đi đâu đó. Thích đi du lịch, thưởng thức những món ăn ngon. Được trải nghiệm nhiều thứ, nhiều điều, những cung bậc của cuộc sống, trải nghiệm những nơi mới đối với nó, được làm những công việc mà khi đó nó tạm quên đi những bộn bề của cuộc sống. aaaaaa
Trong thời gian chuyển đổi này, bài hát nó giúp nó hưng phấn nhất luôn là: Đưa nhau đi trốn.
Em ơi đi trốn với anh
Mình đi đến nơi có biển bạc núi xanh
Chạy con xe anh chở em tròng trành
Mình phóng tầm mắt ngắm chân trời mới toanh
Mình ngủ một giấc mà không cần báo thức
Giờ này mọi khi anh đang trong ca trực
Em thì đang lo ngày mai giảng đường
Ôi những thứ chán chường không tẹo nào háo hức
Mình rời thành phố chật chội náo nức
Nơi mà cả việc thở cũng làm ta lao lực
Mơ những con đường xa làm anh thấy rạo rực
Muốn đưa em đi trốn đến tận cùng trái đất
Anh chẳng cần biết là ngày nắng đẹp rạng ngời
Hay gió về, hay bão táp mưa rơi
Ngày mình đi với nhau ấy là ngày đẹp trời
Thì theo anh đi trốn em ơi
Nó cũng luôn muốn có một người, cùng nó trải qua những ngày tháng này. Cùng kiếm tiền, cùng vui vẻ, cùng nó đi đến những nơi mới. Hay chỉ đơn giản là đến những quán cafe quen thuộc với nó. Nhưng giờ có lẽ chưa phải là lúc thích hợp. Dẫu vậy, nó cũng 26 rồi đấy =))) mọi người bảo nó đã già rồi đấy. Nó thấy nó vẫn trẻ mà. Vẫn còn thanh xuân, vẫn còn phải xắn tay và thực hiện những điều mình mong muốn
Nó luôn tâm đắc với câu nói: "Nếu số phận chia cho bạn quân bài xấu. Hãy khéo léo biến bạn thành người chơi giỏi"
Khuyết tiêu đề
Dạo này nó hay suy nghĩ về Ji, nên viết blog nó cũng lảm nhảm nhiều hơn về Ji. Hôm nay, nó đã nói với bạn đồng nghiệp của nó về chuyện nó sắp nghỉ. Tự nhiên, trong lòng nó cũng gợi lên một nỗi buồn nho nhỏ. Nó cũng gắn bó với nơi đây nửa năm rồi. Là một trong những nơi mà nó làm việc lâu nhất. Những con người ở đây, rất thân thiện với nó. Tuy có những tranh luận, nhưng chẳng ai để bụng gì. Chẳng hiểu từ lúc nào, nó cảm thấy nơi đây gần gũi với nó lắm. Phòng toàn người trẻ, hiểu nhau, vui vẻ, cùng nhau xây dựng công ty. Cái nhiệt huyết đó, chính là cái mà nó luôn tìm kiếm ở những công ty trước. Và nó cũng tìm được đấy thôi
Nhưng khát khao tự mở riêng, để mọi thứ, mọi ý tưởng của nó đều do chính nó làm thúc đẩy nó vượt qua cái nhiệt huyết này. Mỗi ngày với nó trôi đi khá nhanh, công việc nó yêu thích, làm việc hợp, nó không còn chật vật dậy vào mỗi sáng nữa. Nhưng nó vẫn luôn mong muốn tìm được 1 thứ, mà mỗi buổi sáng thức dậy, nó sẽ hào hứng và quyết tâm hơn hết thảy. Và nó nghĩ rằng: Ji là con đường của nó
Hôm qua nó đi xem bói. "Lần đầu làm chuyện đó" =))) . Bà thầy bói lúc đầu xưng là cô, xong càng về cuối lại xưng bằng mẹ. Bà nói cho nó những chi tiết về cuộc đời nó sau khi nó ghi địa chỉ ten, ngày tháng năm sinh và bốc bài.
Câu đầu tiên bà bảo với nó chính là: con rất lận đận chuyện tình duyên. Người con yêu thì không yêu con, người con không yêu thì bám dai như đỉa. Có duyên âm, phải đi cắt tiền duyên. Cũng có phần đúng, tình duyên của nó luôn trắc trở từ xưa rồi. thời gian yêu nhau cũng không có nhiều. Để lại cho nó những nỗi buồn miên man
Nói về chuyện công danh sự nghiệp, chuyện chính mà nó cần xem. Nói về chuyện này: Được phán rằng: bây giờ nó làm ra được bao nhiêu thì tiêu hết bấy nhiêu, chẳng để ra được đồng nào, công việc thường xuyên thay đổi. Một phần do tính tự ái của nó cao, Và nó nợ ông j j đó. Nó có căn của mẫu và được ông Hoàng Mười chiếu cố. Nên nó phải thường xuyên đi lễ chùa, thành tâm cầu phúc và trả nợ cho ông j j đó. Thì kiếp này nó sẽ không nợ bất kì ai, cuộc sống của nó sẽ tốt hơn
Nó thuộc trường phái vô thần, nhưng nó cũng không báng bổ bao giờ. Tuy vậy, nó vẫn chỉ tin vào 2 thứ: may mắn và chính sức lực của mình. Có 2 thứ đó: cuộc sống mới tốt lên. Có chăm chỉ làm, quyết tâm kiếm tiền + thêm 1 chút may mắn. Cuộc sống với nó sẽ tốt hơn nhiều
Nó rất muốn xem bởi nó vẫn muốn có thêm một chút động lực để mở Ji. "Thiên thời, địa lợi, nhân hòa" sẽ giúp ước mơ ban đầu của nó thành hiên thực
Nhưng dù sao, cái đàu tiên quyết định tất cả: chính là nó quyết tâm và tâm huyết đến đâu thôi? 80% rồi. cố gắng thêm nhiều nữa nữa
Nhưng khát khao tự mở riêng, để mọi thứ, mọi ý tưởng của nó đều do chính nó làm thúc đẩy nó vượt qua cái nhiệt huyết này. Mỗi ngày với nó trôi đi khá nhanh, công việc nó yêu thích, làm việc hợp, nó không còn chật vật dậy vào mỗi sáng nữa. Nhưng nó vẫn luôn mong muốn tìm được 1 thứ, mà mỗi buổi sáng thức dậy, nó sẽ hào hứng và quyết tâm hơn hết thảy. Và nó nghĩ rằng: Ji là con đường của nó
Hôm qua nó đi xem bói. "Lần đầu làm chuyện đó" =))) . Bà thầy bói lúc đầu xưng là cô, xong càng về cuối lại xưng bằng mẹ. Bà nói cho nó những chi tiết về cuộc đời nó sau khi nó ghi địa chỉ ten, ngày tháng năm sinh và bốc bài.
Câu đầu tiên bà bảo với nó chính là: con rất lận đận chuyện tình duyên. Người con yêu thì không yêu con, người con không yêu thì bám dai như đỉa. Có duyên âm, phải đi cắt tiền duyên. Cũng có phần đúng, tình duyên của nó luôn trắc trở từ xưa rồi. thời gian yêu nhau cũng không có nhiều. Để lại cho nó những nỗi buồn miên man
Nói về chuyện công danh sự nghiệp, chuyện chính mà nó cần xem. Nói về chuyện này: Được phán rằng: bây giờ nó làm ra được bao nhiêu thì tiêu hết bấy nhiêu, chẳng để ra được đồng nào, công việc thường xuyên thay đổi. Một phần do tính tự ái của nó cao, Và nó nợ ông j j đó. Nó có căn của mẫu và được ông Hoàng Mười chiếu cố. Nên nó phải thường xuyên đi lễ chùa, thành tâm cầu phúc và trả nợ cho ông j j đó. Thì kiếp này nó sẽ không nợ bất kì ai, cuộc sống của nó sẽ tốt hơn
Nó thuộc trường phái vô thần, nhưng nó cũng không báng bổ bao giờ. Tuy vậy, nó vẫn chỉ tin vào 2 thứ: may mắn và chính sức lực của mình. Có 2 thứ đó: cuộc sống mới tốt lên. Có chăm chỉ làm, quyết tâm kiếm tiền + thêm 1 chút may mắn. Cuộc sống với nó sẽ tốt hơn nhiều
Nó rất muốn xem bởi nó vẫn muốn có thêm một chút động lực để mở Ji. "Thiên thời, địa lợi, nhân hòa" sẽ giúp ước mơ ban đầu của nó thành hiên thực
Nhưng dù sao, cái đàu tiên quyết định tất cả: chính là nó quyết tâm và tâm huyết đến đâu thôi? 80% rồi. cố gắng thêm nhiều nữa nữa
Một ngày không xa
Thế là cũng chỉ còn 6 tháng nữa là Ji Classic của nó bắt đầu mở. Dự định sẽ mở vào tháng 10 nhưng nó sẽ phải lùi lại 1 tháng để chuẩn bị đủ vốn. Thời gian càng thu hẹp lại, nó lại càng suy nghĩ về Ji Classic nhiều hơn. Giờ đấy, tâm trí nó luôn nghĩ về Ji mọi lúc. Không phải lúc nào cũng vây, mà rảnh ra là nó lại suy nghĩ, lên kế hoach. Mỗi ngày, một chi tiết hơn
Những áp lực cũng vì thế mà chồng chất lên nó ngày càng nhiều. Có đến quá nửa số người biết dự định của nó đều phản đối. Kể cả mẹ nó cũng không đồng thuận với quyết đinh nghỉ việc ở công ty và ra ngoài mở riêng. Nhưng nó vẫn quyết tâm sẽ làm. Vì đó là sở thích, dự định và là con đường giúp nó tiền lên phía trước.
Những ngày tháng này vô cùng quan trọng với nó. Nó đã chuẩn bị gần 6 tháng cho kế hoạch này, đi qua 1 nửa thời gian rồi, và cũng đã chuẩn bị xong 1/3 chặng đường rồi. Còn 6 tháng và 2/3 chặng đường còn lại. Đó cũng alf 2/3 quãng đường khó khăn nhất. Với nhiều người, mở shop không khó đến vậy. Nhưng với nó, mở shop với số vốn không nhiều, và nó sẽ phải làm tất cả mọi việc. Dù biết chắc chắn sẽ vất vả, khó khăn, nhưng nó vẫn luôn tự nhủ, vì nó thích, vì những khó khăn đó sẽ giúp nó học hỏi và trưởng thành nhiều hơn. Có thể nó sẽ mất hết số vốn đó, phá sản, nhưng nó vẫn sẽ làm
Nó không muốn cuộc sống của nó chỉ đơn điệu: sáng 8h đến văn phòng, chiều 6h về nhà
Nó muốn nó tự xây dựng cho mình cuộc sống cảu chính nó. Nó còn nhiều hoài bão, ước mơ cần thực hiên. Nó cũng không muốn khi về già, khi nó ngồi tâm sự với cháu, nó sẽ hối hận vì khi còn trẻ đã không quyết tâm bước trên con đường mà mình đã hằng mơ ước
Có thể nó ngu dốt, nhưng cái ngu dốt đó sẽ là một bài học của nó. Tương lai khó mà biết trước được mà. Nó chỉ biết nỗ lực, cố gắng, lên kế hoạch chi tiết, tiết kiệm vốn và suy nghĩ sâu sắc về cửa hàng của mình. Có như vây, nó sẽ không bao giờ hối tiếc về những gì nó đã và đang thực hiện
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)












Follow Us
Were this world an endless plain, and by sailing eastward we could for ever reach new distances