Mùa của sự khởi đầu


Thu Hà Nội về rồi. Nó vô cùng thích đắm chìm trong màu Thu Hà Nội. Mùa của sự bắt đầu cũng là sự kết thúc. Nó sinh ra trong mùa Thu, Ji cũng mở vào mùa Thu, không biết nó có chết đi trong một màu thu nào đó hay không nữa.

Nó chỉ biết rằng, mùa Thu đem lại cho nó rất nhiều những cảm nhận, những dư vị ngọt ngào mà, gần như nó luôn nhớ mỗi khi xa Hà Nội. Mua hoa sữa ngập tràn, vỉa hè rợp lá vàng phố Phan Đình Phùng. Hay đơn giẩn là cảm giác xe lạnh giữa
những đêm mùa thu.



Mùa Thu luôn là khởi đầu tốt nhất cho nó, khởi đầu của những dự định, khởi đầu của tình yêu, khởi đầu của cả những trách nhiệm và gánh nặng. Nhưng nó lại luôn thích như vậy, thích mùa thu nơi đây. Thích được lãng đãng theo mùa thu này

CŨng chẳng còn những thói quen đi dạo quanh Hà Nội vào những ngày mùa thu nữa. Giờ nó phải tập trung toàn bộ sức lực và tính thần cho Ji. Hơn 1 tháng nữa là Ji sẽ ra đời, có thể muộn hơn, nhưng sẽ không nằm ngoài thời gian đó. Nó trông đợi 1 thứ, dù thứ đó có thành công hay thất bại. Nó vẫn luôn luôn muốn tạo ra nó, một đứa con tinh thần, 1 nơi mà nó sẽ chẳng thể nào có đường lùi nữa, 1 nơi àm niềm đam mê và mọi kế hoạch cuẩ nó đều do chính tay nó thực hiện

Sẽ nhanh thôi - Ji

0 nhận xét:

Luôn có những điểm bắt đầu và kết thúc

Thời gian trôi qua nhanh đến nỗi mà mới hôm nào, nó mới bắt đầu tự vấn mình trong 4 bức tường rằng, bao giờ nó mới có đủ quyết tâm để thực hiện cho bằng được ước mơ của mình. Rồi những ngày tháng bắt đầu tính toán để gom góp tiền, nhen nhóm xây dựng ý tưởng ban đầu. Giờ đây, chỉ còn cách ngày thực hiện ước mơ có 2-3 tháng. Nó càng cảm thấy hưng phấn hơn bao giờ hết. Nhưng cũng theo đó là những mệt mỏi và có cả chút buồn man mác.

Dạo này nó thường xuyên đi xem mặt bằng. Có cái ưng ý cái không. Những quyết định cuối cùng vẫn là chưa quyết cái nào. hình như nó vẫn đang chờ đợi 1 chỗ nào đó. Nó tin tưởng giống như định mệnh vậy. Sẽ nhanh chóng, nó rời xa công ty, các anh em làm chung cùng nhau gần 1 năm để tự bơi vào biển lớn. Một nơi mà nếu nó không bơi tiếp, nó sẽ chẳng còn đường lùi nữa. Nó luô hy vọng một ngày sẽ có thể đứng vững. và Ji của nó sẽ bứt đầu hình thành. Nhẹ nhàng, cổ điển, đơn giản. Nó mang Ji đến với anh em.



Rồi chính nó cũng thấm thía được cảm giác khi phải thực hiện mọi thứ 1 mình. Nhưng nó cũng chẳng buồn kêu than. Vì đó là con đường nó đã chọn và đã bước được những bước đầu tiên rồi. Nó tự ép cho mình không có con đường để quay lại. Để nếu 1 ngày nó có buông xuông, nó sẽ phải tự đứng dậy và bước tiếp. Không thể ỷ lại vào cái gì hay bất kể là ai khác

3 tuần nữa, nó sẽ snag Thái. Một khởi đầu mới, một trải nghiệm mới toanh. Đó cũng là điều nó muốn mà. Muốn được trải nghiệm thật nhiều, để nó trưởng thành hơn. Với nó, không có gì là lầ đủ cả. Nó tham lam các trải nghiệm, tham lam các kiến thức thú vị mới, tham lam cả những hành động mới

" Muốn đạt được những gì chưa có, hãy làm những điều chưa từng làm" Đó là câu nói thúc giục nó tiến lên. Ngu ư, nó muốn mất ngu phí, để đạt được những thứ mới mẻ hơn. Giờ nó phải vứt đi cái tôi và những điều tốt đẹp êm đềm đang có. Để hoàn thành cho bằng được "đứa con bé nhỏ" mà nó mong muốn bấy lâu nay.

Luôn có những điểm bắt đầu và kết thúc. Điểm kết thúc tại DA cũng là điểm bắt đầu cho Ji...

Hẹn một ngày mới không xa...... tại Ji

0 nhận xét:

Cái giá của sự trưởng thành là sự cô đơn

Đối với mỗi người, cái giá cảu sự trưởng thành luôn là khác nhau. Nhưng với nó, cái giá đó chính là sự cô đơn. Có đôi lúc, nó cảm thấy hơi buồn. Nó vẫn có bạn bè tốt, vẫn có những mối quan hệ sẵn sàng vì nó. Nhưng đâu đó trong taam trí nó. Nó lại luôn cảm thấy cô đơn trong lòng. Nó phải lựa chọn cho mình. 1 là cứ sống thanh thản vô tư với nhưng gì mình đang có 2 là phải cố gắng vươn lên, bỏ qua mọi thứ, kể cả sự yếu mềm và tình cảm quỵ lụy. Và dường như những lựa chọn của nó luôn dành phần nhiều cho danh vọng và tiền bạc.

Nó cảm thấy mình khác trước nhiều, toan tính và nhỏ nhen hơn. Nhưng có sao đâu, nó đã đi trên con đường đấy rồi. Một chàng trai cứ mãi sống theo tình cảm sẽ cứ mãi trong vòng luẩn quẩn đó mà thôi. Giờ nó phải sống theo trách nhiệm và logic. Một kẻ yếu mềm sẽ chẳng thể là trụ cột cho một tập thể, cũng chẳng thế là bờ vai yên tâm cho ai đó dựa vào được. Vì vậy, nó phải bất caapss. Nhưng đôi lúc, khi nằm nghĩ trong đêm, nó thấy mình trở nên cô đơn hơn bao giờ hết. Sẽ có không ít cô gái sẵn sàng lắng nghe câu chuyện của nó. Mà nó lại chẳng muốn bộc bạch ra. Nó là thế mà. Muốn giữ cho mình những suy nghĩ riêng, rồi gặm nhấm nó. Qua ngày, nó sẽ chẳng nghĩ nhiều về nỗi buồn đó nữa



Nó thích hoài cổ, nó thích thứ gì đó cổ  chút. neen nó quyết định đặt tên shop là Ji Classic. Nó muốn đem đến 1 không gian hơi hướng cổ điển của Phương Tây. Dần dà, nó hiểu rằng kh đã quyết didnhj1 việc gì đó. Tốt nhất không nên hối hận, giowf nếu quay lưng lại, thì chính xác là nó đã tự tay vả vào mặt mình, tự tay phá hỏng những công sức bao nhiều ngày tháng vun đắp

" Nếu một ngày bạn thấy mình trưởng thành hơn, thi thoảng hãy ngẫm lại cuộc đời mình, để biết mình đnahs mất những gì và cần những gì trong tương lai " - LT

0 nhận xét:

Những cháy bỏng của tuổi trẻ..

Có những lúc trong 10 tháng qua, cũng như ngay thời điểm này đây, có một ngọn lửa, một niềm háo hức luôn cháy bỏng từ tâm trí cho đến từng thớ thịt trên cơ bắp của nó. Niềm khao khát tạo ra Ji, khao khát với đứa con tinh thần mà nó đang gần hoàn thành. Khao khát về những trải nghiệm vô cùng mới mẻ và thú vị. Nó là vậy đấy, chỉ khi lúc này, mới thỏa mãn hết được hỏa chí của nó

Nó ghét cuộc sống ép buộc và tuần theo 1 quy tắc nào đó mà. Nó muốn tự bơi ra biển, gặp cá thì ăn cá, gặp mực thì ăn mực, thấy cáp mập thì bơi thật nhanh, thấy đất liền thì lao ngay tới. Lần đầu tiên trong đời, nó dám bỏ qua mọi lời can ngăn, mọi tiếng xì xào, và bát chấp hết thảy với niềm tin mà nó đnag có. Ừ thì có thể nó sẽ mất hết với JI, nhưng cũng chả sao cả. Nó vẫn sẽ làm chứ, vì JI là khởi đầu cho chuỗi ước mơ của nó mà. Hôm nay nó ngồi nói chuyện với bà chị làm cùng, vô tình lại tìm được thêm 1 suy nghĩ giống mình. Một shop khác gần như là tương đồng đến 80-90% só với Ji của nó. Cảm giác sung sướng vô cùng, thấy anh chủ shop set up . Rất chi là ưng ý với mình. Sẽ có thể học hỏi nhiều từ đó

Nhanh thô, tháng 9 nó sẽ đi lấy hàng, giữa tháng 9 xin nghỉ. CUối tháng 10 nghỉ hẳn làm và khai trương quán. Nếu như không có chuyện gì xảy ra đột xuất, thì chặng đường của nó đã được vạch sẵn như vậy. Hy vọng, mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ. Để ít nhất 1 lần từ trước đến nay, nó không hề do dự mà tuyên bố rằng: Nó chưa từng hồi hận vì đã tạo ra JI

Để bức ảnh đây và ngắm thôi. Ảnh đi ăn cắp của anh chủ shop 23.uhuere


0 nhận xét:

Em - cô gái của quá khứ

Ngày hôm nay nó viết đến 2 blog. Lâu rồi nó mới lại có tâm trạng để giãi bày mọi chuyện. Tạm gác chuyện ước mơ dự định, kinh doanh vì nó đã viết quá nhiều rồi. Lúc này, nó muốn chia sẻ tâm trạng một chút về cảm xúc, tình cảm

Bắt đầu từ việc nó rất chảnh chó nhé. Có một số người con gái thích nó nhưng nó lại cứ thích đùa giỡn. Có một số người, mà nó có cảm tình một chút, nó lại mơ mộng hão huyền. Thật là lạ kì vô cùng. Nó chẳng hề rung động, nhưng cảm xúc lại trôi dạt ào ạt như sóng biển. Nhiều lúc nó tự huyễn hoặc mình về những người con gái nó có cảm tình. Lúc đó nó cũng tự nhận mình ngu thật. Vác ảo mộng cho mình làm gì cơ chứ. Nhưng suy nghĩ đôi khi luôn làm trái ý nó, cũng có thể, do nó muốn tăng gia vị cho cuộc sống đỡ tẻ nhạt.

Một cô gái cá tính luôn thu hút nó, một người có nụ cười tỏa nắng luôn khiến nó ấn tượng, nhưng rồi nó tự nhận rằng: một người hiểu và thông cảm cho nó lại là người mà nó có thể ở bên lâu nhất. Xin phép được bật bài Lời tự sự để viết tiếp câu chuyện



Biết như vậy nhưng trong cuộc đời mỗi chúng ta, vẫn đánh rơi 1 người để chạy theo tình yêu mới - Tự nhiên nó nhớ về một ai đó. Một người quá lâu, quá lâu rồi nó chẳng nghĩ đến. Bởi đó như một chiếc phao, cứu rỗi cho cảm xúc của nó lúc này

Em là cô gái mà nó yêu thương bằng cả tuổi học trò, bằng sự nhiệt huyết và sự ngây thơ của tuổi thanh xuân. Nói hoa mỹ vãi cả nhái, nhưng đúng vậy mà. Một người gắn với những kỷ niệm của nó, một người mà nó luôn nhắc đến với một thái độ luôn luôn trân trọng. Một người mà khi đó, nó còn rất trẻ con, không có gì, xấu xí và nhát gan. Nhưng người đó lại ở bên nó, gieo cảm xúc cho con tim nó xao động, và là động lực để bắt đầu cho nó của ngày bây giờ.



Em - người mà nó sẽ mãi nhắc đến tận mãi sau này. Không phải là người nó yêu gần nhất nhưng lại là người mà nó nhớ nhất, người mà nó yêu thường vô điều kiện nhất tới thời điểm hiện tại. Và cũng chính em - người con gái của quá khứ, đã khiến trái tm nó rung động ngay từ khoảnh khắc đầu tiên. Gắn liên với biết bao kỳ niệm của tuổi học trò. Và khiến nó day dứt suốt 6 năm trời.

Và giờ, nó chỉ muốn có một tình yêu như vậy. Khiến nó yêu hết mình mà không tính toán, khiến những cảm xúc của nó trào dâng, khiến nó cảm thấy muốn được che chở, bao bọc cho một ai đó. Đây lại chính là điểm vô cùng khó hiện tại. Vì nó chưa gặp được 1 ai khiến nó như vậy cả. Dù nó cũng trải qua những mối tình khác, nhưng lúc nào, nó cũng luôn tìm kiếm - một người con gái dành cho nó một sự đặc biệt. Giống em của ngày xưa, và là người con gái đó của hiện tại





0 nhận xét:

Tản mạn một ngày không say, không buồn nhưng lại mang nhiều tâm sự và trải nghiệm

Chẳng bao giờ nó nghĩ rằng, một ngày, nó sẽ phải đứng trên chính đôi chân của mình mà không có ai đồng hành trong những bước tiến tiếp theo. Nhưng giờ nó phải làm vậy, và cũng là ý muốn của nó. Vứt nó ra 1 chỗ mà nó buộc lòng phải tự mình giải quyết chính những vẫn đề của mình, phải tâm huyết và tự thực hiện những ý tưởng của mình. Hoặc sống hoặc chết. Chỉ có 2 con đường đó mà thôi. Không còn bất cứ con đường lùi nào nữa rồi

Một ngày trôi qua với nhiều thứ học hỏi được, nhiều thứ trải nghiệm với nó. Khi viết chính những dòng này, nó không biết mình đang ở trạng thái gì. Không say, cũng không buồn bã, cũng không hề vui vẻ hay hờn dỗi gì. Một ngày với những quyết định, những sự thấu hiểu nhiều hơn

Bức ảnh đầu tay của Lư


Nó luôn băn khoăn về cách mà nó sẽ nói với đứa em thân của nó việc nó ra ngoài mở shop riêng. NÓ cứ đắn đo mãi, đó là cửa ải khó nhất trong lúc này với nó. 2 anh em đã làm với nhau trong hầu hết các dự án. Nhưng giờ nó muốn tự thử thách bản thân, tự trải nghiệm và tự trưởng thành. Cái nó sợ mất hơn hết chính là tình anh em. Nó luôn suy nghĩ xem, khi nó nói tất cả với đứa em nó, đứa em kia sẽ nghĩ gì. Giận hờn, trách móc, hay đơn giản là không thèm nhìn mặt nhau.. Nó cũng đều nghĩ đến cả. Nhưng nó chẳng còn cách nào khác, với nó, con đường này đã đi đến 2/3 rồi. CÒn 3 tháng nữa thôi, vì một lý do nào đó mà nó lại ngại ngùng hay ngã quỵ để đánh mất cơ hội này sao.

Suốt nhiều ngày, nó luôn băn khoăn về việc này. Suốt cả ngày, rồi đêm, dòng suy nghĩ cứ chảy mãi trong đầu nó không ngừng nghỉ. Khó nhất không phải bắt đầu từ đâu, mà là làm sao để giữ được tình cảm này. Đứa em rủ nó kinh doanh thờ trang nữ. Nó cứ ngập ngừng, đôi khi lại thành bàn lùi. Nó cũng rất ngại, vì nó không muốn làm hỏng tương lai của đứa em. Nhưng cũng không thể không nói ra. 3 tháng nữa thôi, những sức ép với nó, những công việc nó phải đảm đương sẽ được đặt xuống hết. Và bắt đầu cho một cuộc chiến cam go hơn. Cuộc chiến mang tên Ji Classic

Mời mấy tháng ấp ủ và cố gắng, đến giờ đã gần đến chặng đường cuối, những chướng ngại vật cuối cùng. Khó khăn nhất nhưng lại kích thích nó hơn cả. Đơn giản là nó tự làm điều mình muốn, được trải nghiệm và học hỏi nhiều hơn. Được làm chủ cuộc chơi của chính mình. Với nó, có thể từ bỏ đi tất cả mọi thứ, nhưng không thể tự tay phá bỏ đi giấc mơ của chính mình

Đêm khuya nó đã nhậu, nhưng chẳng hề vui gì. Nó giống như lạc lõng giữa mọi thứ. Nó thèm cảm giác được vui vẻ cùng Nhun Hùng, được thoải mái cháy hết mình. Nó ghét sự nhàm chán và bất lực.

Dù sao đó cũng là một ngày có nhiều cung bậc của cảm xúc. Và nó, vẫn sẽ luôn tự động viên mình cố gắng. Dù gì, nó cũng không thể đánh mất cơ hội để thay đổi số phận và gia đình nó. Cho nên phải vững tin, đừng từ bỏ.

         "Tản mạn một ngày không say, không buồn, nhưng lại mang nhiều trải nghiệm và tâm sự" - LT


0 nhận xét:

...

Lâu rồi nó mới quay lại viết blog. Cũng một phần vì nó bận nhiều việc hơn, mà nhiều khi không bận nó cũng chẳng viết. Nó không muốn than vãn nhiều về mọi thứ. Đàn ông mà... Ít than vãn và tìm cách khắc phục ngay thôi

Nhưng cũng có lúc, nó phải viết ra. Bởi đây là blog cá nhân của nó mà, mặc kệ đi. Mình không nói ra, nhưng mình có thể xả stress bằng cách viết ra.

Mọi thứ vẫn chỉ xoay quanh chuyện công việc, kế hoạch và những mối quan hệ của nó mà thôi. Thở dài một tiếng, nó mang hết những nỗi niềm của ngày hôm nay dẹp bỏ qua 1 bên. Trong suốt những ngày này, thực sự thực sự là vô cùng khó nghĩ với nó. Mõi tiến trình chuẩn bị đang ngày càng gấp rút. Nó cũng lao theo vào vòng xoáy để bến ước mơ thành sự thật. Nếu có ai bảo là khi ta làm điều ta mong ước, mọi thứ sẽ vui vẻ và dễ dàng hơn. Xin lỗi nhé, đấy chỉ là câu nói thúc đẩy nhau cố gắng thôi. Có nhiều thứ phải nghĩ hơn, phải tính toán chi ly hơn, lên ế hoạch nhiều hơn và phải giữ các mỗi quan hệ. CÓ những buổi sáng, nó đi từ nhà ra công ty, trong đầu nó tự hỏi là: Sao con người mày giờ thay đổi đến vậy. Toan tính nhiều hơn, cảm xúc cũng giả tạo hơn, chai lỳ hơn. Không còn đâu những ngày tháng nhiệt huyết, cháy hết mình, không toan tính trong tất cả mọi thứ.

Khác chứ, giờ nó có thêm nhiều gánh nặng, những thứ buộc nó phải toan tính thiệt hơn.  Bởi nếu không làm vậy, mọi nỗ lực và con đường nó đi sẽ sụp đổ nhanh chóng. Thời gian càng trô, nó càng hiểu về những trách nhiệm nó phải làm.



Nếu như trước đây, nó sẽ dùng tất cả nhiệt huyết, tiền bạc để giúp đỡ mọi người. Thì giờ nó lại có suy nghĩ khác, nó luôn giữ lại một phần nhiều cho mình. Đối với nó, giừ nó có thể giúp, nhưng thay vì giúp đỡ ít ỏi ngay lúc này. Nó sẽ giữ lại, để phát triển, khi nó đã khá hơn. Nó sẽ giúp được nhiều người hơn, nhiều thứ hơn. Đôi khi giúp đỡ lúc đó là quá muộn, nhưng đó alf con đường nó sẽ đi

Trên con đường nó đang đi, đích đến thì nó đã nghì tới, nhưng trước mắt lại vô cùng mù mịt. Có hiều chướng ngại vật luôn cản trở nó. Thay vì trốn tránh như ngày xưa nó thường làm, giờ nó phải trực tiếp đối mặt. Vì sẽ chẳng có ai cho nó trốn nữa, và nó lớn rồi, không thể trốn tránh cả đời được. Nên giờ phải cố gắng thôi. Nếu số phận đã không giúp đỡ nó, thì nó vẫn phải cố thay đổ. Với nó, giờ buông tay và chấp nhận chính là bản án tử hình cho cuộc đời nó. Chỉ một lần buông xuôi, có thể nó sẽ đi đến một con đường không có lỗi ra nữa.

Vây đấy, viết ra trong lòng cũng nhẹ nhàng hơn. Đàn ông mà.. không thể lúc nào cũng than thở trước mặt mọi người được.

0 nhận xét:

Mang nhiều tâm sự về qua đây...

Nhiều khi nó có những dòng suy nghĩ riêng, tâm sự riêng mà không bao giờ muốn chia sẻ với ai. Nó cứ mãi gặm nhấm những nỗi buồn này và tự thúc dục mình phải tiến lên phía trước

Có những lúc, nó tự hỏi mình rằng: mình tâm huyết và nỗ lực cho công việc để làm gì. Nó tự tặc lưỡi vì nó thích công việc của nó. Thích cái cảm giác lôi kéo được nhiều khách hàng đến. Doanh số tốt, các kiểu...Nhưng nó vẫn có những khoảng trống cho riêng nó trong lòng. Một thời gian khi làm việc với chính lòng nhẫn nại, nó thấy những ý kiến của nó dần bị gạt sang 1 bên. Những ý tưởng nó đưa ra đều trở thành 1 file chưa từng được đọc trong mail. Thỉnh thoảng, nó ngồi cám tai nghe vào, viết ra hết những gì mình nghĩ, rồi lại xóa đi. Nó cũng chẳng muốn anh em trong phòng phải nghĩ nhiều.



4 tháng, 4 tháng nữa thôi. Nó sẽ tự tâm huyết với chính shop của mình. Mọi ý kiến nó nghĩ ra sẽ do nó tự làm chủ, tự thực hiện. Khó khăn thật, nhưng nó sẽ vui hơn cái tình trạng mang những công sức của nó, những lời nói của nó bỏ vào hộp và đóng gói lại.

Những lúc thế này, nó lại muốn trở về 3 năm trước, để nó về với Bác, với thầy Tiêu, với các huynh đệ. Để nó cố gắng của nó không thừa thãi, để những lời nói và hành động của nó luôn được người khác lắng nghe và trân trọng. Nó nhớ Bác, nhớ anh em.

Một phần khác trong tâm trí nó lại không cho phép nó làm thế. Bởi giờ nó không thể bỏ hết trách nhiệm của nó được. Nó phải cố gắng vươn lên. Phải cố gắng làm việc, dành dụm để giàu có hơn. Nó cố gắng đi làm, làm thêm, chịu nhẫn nhịn để tích góp. Giờ gần đến ngày tháng quyết định. Nó không thể bỏ cuộc giữa chừng được

Nó sẽ cố gắng hơn, để xây nôt những viên gạch cuối cùng tạo nên Ji classic của nó. Luôn hy vọng rằng Ji sẽ thành hiện thực. ngón tay gần chạm rồi.

                                  Một ngày mang nhiều nỗi lòng đầu tháng 6 năm 2017

0 nhận xét:

Ước mơ, hoài bão và những điều dang dở...

Sự thật là trong con người nó luôn có những mặt trái ngược nhau. Những mặt này đôi khi thể hiện ra rất rõ ràng và nó cũng hoàn toàn biết về điều đó. Nhưng nó cũng không cấm những hành động trái ngược nó, vì đó là những thứ đã được rèn luyện bởi nhiều tư tưởng khác nhau

Cũng vì những suy nghĩ đối lập đó mà có những ước mơ, hoài bão, dự định và những điều dang dở cũng hoàn toàn đối lập nhau. Nó muốn mở shop quần áo, mở chuỗi nhà hàng cafe, rồi khi nó vào tuổi trung niên. Nó sẽ cố gắng mua 1 mảnh vườn nhỏ, và chuyển về đó sống. Mở "sở thú" và trồng cây. Nó rất thích và nó cũng nghĩ alf mình rất có duyên với chăn nuôi hơn là một nhân viên văn phòng.



Nhưng nó cũng có những sở thích của tuổi thanh niên. Nó thích xe pkl, thích được rong ruổi đi đâu đó. Thích đi du lịch, thưởng thức những món ăn ngon. Được trải nghiệm nhiều thứ, nhiều điều, những cung bậc của cuộc sống, trải nghiệm những nơi mới đối với nó, được làm những công việc mà khi đó nó tạm quên đi những bộn bề của cuộc sống.  aaaaaa

Trong thời gian chuyển đổi này, bài hát nó giúp nó hưng phấn nhất luôn là: Đưa nhau đi trốn.


Em ơi đi trốn với anh 

Mình đi đến nơi có biển bạc núi xanh 
Chạy con xe anh chở em tròng trành 
Mình phóng tầm mắt ngắm chân trời mới toanh 
Mình ngủ một giấc mà không cần báo thức 
Giờ này mọi khi anh đang trong ca trực 
Em thì đang lo ngày mai giảng đường 
Ôi những thứ chán chường không tẹo nào háo hức 
Mình rời thành phố chật chội náo nức 
Nơi mà cả việc thở cũng làm ta lao lực 
Mơ những con đường xa làm anh thấy rạo rực 
Muốn đưa em đi trốn đến tận cùng trái đất 
Anh chẳng cần biết là ngày nắng đẹp rạng ngời 
Hay gió về, hay bão táp mưa rơi 
Ngày mình đi với nhau ấy là ngày đẹp trời 
Thì theo anh đi trốn em ơi 

 Nó cũng luôn muốn có một người, cùng nó trải qua những ngày tháng này. Cùng kiếm tiền, cùng vui vẻ, cùng nó đi đến những nơi mới. Hay chỉ đơn giản là đến những quán cafe quen thuộc với nó. Nhưng giờ có lẽ chưa phải là lúc thích hợp. Dẫu vậy, nó cũng 26 rồi đấy =))) mọi người bảo nó đã già rồi đấy. Nó thấy nó vẫn trẻ mà. Vẫn còn thanh xuân, vẫn còn phải xắn tay và thực hiện những điều mình mong muốn

Nó luôn tâm đắc với câu nói: "Nếu số phận chia cho bạn quân bài xấu. Hãy khéo léo biến bạn thành người chơi giỏi"


0 nhận xét:

Khuyết tiêu đề

Dạo này nó hay suy nghĩ về Ji, nên viết blog nó cũng lảm nhảm nhiều hơn về Ji. Hôm nay, nó đã nói với bạn đồng nghiệp của nó về chuyện nó sắp nghỉ. Tự nhiên, trong lòng nó cũng gợi lên một nỗi buồn nho nhỏ. Nó cũng gắn bó với nơi đây nửa năm rồi. Là một trong những nơi mà nó làm việc lâu nhất. Những con người ở đây, rất thân thiện với nó. Tuy có những tranh luận, nhưng chẳng ai để bụng gì. Chẳng hiểu từ lúc nào, nó cảm thấy nơi đây gần gũi với nó lắm. Phòng toàn người trẻ, hiểu nhau, vui vẻ, cùng nhau xây dựng công ty. Cái nhiệt huyết đó, chính là cái mà nó luôn tìm kiếm ở những công ty trước. Và nó cũng tìm được đấy thôi



Nhưng khát khao tự mở riêng, để mọi thứ, mọi ý tưởng của nó đều do chính nó làm thúc đẩy nó vượt qua cái nhiệt huyết này. Mỗi ngày với nó trôi đi khá nhanh, công việc nó yêu thích, làm việc hợp, nó không còn chật vật dậy vào mỗi sáng nữa. Nhưng nó vẫn luôn mong muốn tìm được 1 thứ, mà mỗi buổi sáng thức dậy, nó sẽ hào hứng và quyết tâm hơn hết thảy. Và nó nghĩ rằng: Ji là con đường của nó

Hôm qua nó đi xem bói. "Lần đầu làm chuyện đó" =))) . Bà thầy bói lúc đầu xưng là cô, xong càng về cuối lại xưng bằng mẹ. Bà nói cho nó những chi tiết về cuộc đời nó sau khi nó ghi địa chỉ ten, ngày tháng năm sinh và bốc bài.

Câu đầu tiên bà bảo với nó chính là: con rất lận đận chuyện tình duyên. Người con yêu thì không yêu con, người con không yêu thì bám dai như đỉa. Có duyên âm, phải đi cắt tiền duyên. Cũng có phần đúng, tình duyên của nó luôn trắc trở từ xưa rồi. thời gian yêu nhau cũng không có nhiều. Để lại cho nó những nỗi buồn miên man

Nói về chuyện công danh sự nghiệp, chuyện chính mà nó cần xem. Nói về chuyện này: Được phán rằng: bây giờ nó làm ra được bao nhiêu thì tiêu hết bấy nhiêu, chẳng để ra được đồng nào, công việc thường xuyên thay đổi. Một phần do tính tự ái của nó cao, Và nó nợ ông j j đó. Nó có căn của mẫu và được ông Hoàng Mười chiếu cố. Nên nó phải thường xuyên đi lễ chùa, thành tâm cầu phúc và trả nợ cho ông j j đó. Thì kiếp này nó sẽ không nợ bất kì ai, cuộc sống của nó sẽ tốt hơn

Nó thuộc trường phái vô thần, nhưng nó cũng không báng bổ bao giờ. Tuy vậy, nó vẫn chỉ tin vào 2 thứ: may mắn và chính sức lực của mình. Có 2 thứ đó: cuộc sống mới tốt lên. Có chăm chỉ làm, quyết tâm kiếm tiền + thêm 1 chút may mắn. Cuộc sống với nó sẽ tốt hơn nhiều

Nó rất muốn xem bởi nó vẫn muốn có thêm một chút động lực để mở Ji. "Thiên thời, địa lợi, nhân hòa" sẽ giúp ước mơ ban đầu của nó thành hiên thực

Nhưng dù sao, cái đàu tiên quyết định tất cả: chính là nó quyết tâm và tâm huyết đến đâu thôi? 80% rồi. cố gắng thêm nhiều nữa nữa



0 nhận xét:

Một ngày không xa

Thế là cũng chỉ còn 6 tháng nữa là Ji Classic của nó bắt đầu mở. Dự định sẽ mở vào tháng 10 nhưng nó sẽ phải lùi lại 1 tháng để chuẩn bị đủ vốn. Thời gian càng thu hẹp lại, nó lại càng suy nghĩ về Ji Classic nhiều hơn. Giờ đấy, tâm trí nó luôn nghĩ về Ji mọi lúc. Không phải lúc nào cũng vây, mà rảnh ra là nó lại suy nghĩ, lên kế hoach. Mỗi ngày, một chi tiết hơn

Những áp lực cũng vì thế mà chồng chất lên nó ngày càng nhiều. Có đến quá nửa số người biết dự định của nó đều phản đối. Kể cả mẹ nó cũng không đồng thuận với quyết đinh nghỉ việc ở công ty và ra ngoài mở riêng. Nhưng nó vẫn quyết tâm sẽ làm. Vì đó là sở thích, dự định và là con đường giúp nó tiền lên phía trước. 



Những ngày tháng này vô cùng quan trọng với nó. Nó đã chuẩn bị gần 6 tháng cho kế hoạch này, đi qua 1 nửa thời gian rồi, và cũng đã chuẩn bị xong 1/3 chặng đường rồi. Còn 6 tháng và 2/3 chặng đường còn lại. Đó cũng alf 2/3 quãng đường khó khăn nhất. Với nhiều người, mở shop không khó đến vậy. Nhưng với nó, mở shop với số vốn không nhiều, và nó sẽ phải làm tất cả mọi việc. Dù biết chắc chắn sẽ vất vả, khó khăn, nhưng nó vẫn luôn tự nhủ, vì nó thích, vì những khó khăn đó sẽ giúp nó học hỏi và trưởng thành nhiều hơn. Có thể nó sẽ mất hết số vốn đó, phá sản, nhưng nó vẫn sẽ làm

Nó không muốn cuộc sống của nó chỉ đơn điệu: sáng 8h đến văn phòng, chiều 6h về nhà

Nó muốn nó tự xây dựng cho mình cuộc sống cảu chính nó. Nó còn nhiều hoài bão, ước mơ cần thực hiên. Nó cũng không muốn khi về già, khi nó ngồi tâm sự với cháu, nó sẽ hối hận vì khi còn trẻ đã không quyết tâm bước trên con đường mà mình đã hằng mơ ước



Có thể nó ngu dốt, nhưng cái ngu dốt đó sẽ là một bài học của nó. Tương lai khó mà biết trước được mà. Nó chỉ biết nỗ lực, cố gắng, lên kế hoạch chi tiết, tiết kiệm vốn và suy nghĩ sâu sắc về cửa hàng của mình. Có như vây, nó sẽ không bao giờ hối tiếc về những gì nó đã và đang thực hiện


0 nhận xét:

Change

Nhiều khi nó tự nằm một mình, nó nhắm nghiền mắt. Và tự thở dài trong lòng. Cuộc sống không phải lúc nào cũng như trong sách vở, hay qua những câu văn sáo rỗng tràn lan trên mạng. Với nó, đàn ông luôn là không cần phải lúc nào cũng phải khoa trương, phải mạnh mẽ, phải hùng dũng hay vỗ ngực ta đây, nhưng nhất thiết phải là người luôn cố gắng, học hỏi, giúp đỡ mọi người và luôn là một cái cột vững chãi tiếp sức cho những người thân

7 năm qua, nó đã thay đổi rất rất nhiều. Nhiều đêm trong suốt 7 năm qua, nó luôn tự vấn bản thân và luôn đặt ra những mục tiêu cho chính bản thân nó. Nó đọc được câu danh ngôn rất hay: " Nếu số phận chia cho bạn quân bài xấu, hãy khéo léo để biến bạn thành người chơi giỏi" . Có thể nó không có bất cứ tài năng gì nổi trội, không thông minh hay khéo léo những người khác, nhưng nó sinh ra có đầy đủ bố mẹ, nó có đủ cả tay cả chân không thiếu gì. Nó vẫn cho rằng mình còn may mắn hơn nhiều người. Nên nó luôn thúc giục con người nó phải cố gắng phấn đấu hơn nữa. Không phải trở thành một thiên tài hay người giàu có nhất, nhưng nó cố gắng biến mình trở thành một người đàn ông đích thực, một real man. Có như vậy, nó mới cho rằng mình xứng đáng là một người đàn ông hơn là một cậu bé mới lớn



Những ngày nó bắt đầu vào đại học, khi đó nó vẫn chỉ là một cậu bé chưa lớn. Thể xác là một người trưởng thành nhưng suy nghĩ vẫn chỉ là một cậu bé mới lớn mà thôi. Ngày đó, nó chia tay người yêu, và bắt đầu bước vào ngưỡng cửa đại học. Từ một đứa bô lô ba la nhiều, nó dần học cách lạnh lùng, ít nói hơn. Lúc đó, nó dành thời gian nhiều hơn để chơi game và tập luyện thể thao. Trong suốt những tháng ngày đó, có ngày, nó chỉ nói chuyện có vài câu. Nó bất chấp hết những lời nói xung quoanh, nó vẫn cứ theo đuổi sự lạnh lùng. Đôi kh là hơi tàn nhẫn, nhưng như vậy, nó lại vô cùng quyết đoán.

Nhưng rồi khi học lên năm 3, nó tự nhận thấy rằng, nếu nó cứ suốt ngày không nói hay ít nói như vậy. bạn bè của nó sẽ xa cách nó hơn. Vì không khi của những cuộc vui sẽ vì nó mà trầm xuống. Nhiều người cũng sẽ e ngại khi tiếp xúc với nó. Rồi nó quyết định sẽ gần gũi với mọi người hơn, để kết nối với mọi người xung quanh tốt hơn

Môt thời gian khi quyết định thay đổi như vậy, nó thấy bạn bè của nó cũng tốt với nó hơn. Mọi người thân thiện và quan tâm đến nhau nhiều hơn. Nhưng cũng từ đây, nó lại thấy nó dần nói nhiều, và sống thiên về tình cảm nhiều hơn. "Nói dai, nói dài, nói dại", sống cả nể nhiều thứ hơn



Thời gian cũng trôi dần, nó đi làm và mọi thứ cũng dần thay đổi nhiều hơn. Nó phải thay đổi dần, nó cũng không thể thích gì làm nấy, hay lúc nào cũng chán nản, muốn ở nhà chơi mà không kiếm tiền được. Nó đã lớn, nó phải gánh vác những trọng trách của gia đình. Dù công việc có mệt mỏi, nó chỉ tự phàn nàn về những điều đó với bản thân rồi ngày mai, khi thức dậy, nó vẫn phải tiếp tục. Hơn 2 năm đi làm, thấy nhiều, nghe nhiều, nó trầm lắng hơn. Học cách luôn nỗ lực vươn lên, cố gắng học hỏ thật nhiều, cố gắng kiềm chế bản năng tự kiêu trỗi dậy, chịu đựng và kiên nhẫn tốt hơn. Nhưng nó vận nhận thấy nó vẫn chưa trở thành một người đàn ông trưởng thành, nó còn cần phải học hỏi thêm, thêm ,thêm thật nhiều nữa.......




0 nhận xét:

Tâm tư của một buổi tối mát trời

Đôi khi nó cũng chẳng thể hiểu nổi trong lòng nó muốn gì nữa...

Rõ ràng nó đã tự bảo với lòng mình là sẽ không cố gắng thích thêm một người con gái cá tính nào nữa. Vậy mà đôi lúc nó lại chẳng thể hiểu được những thứ xảy ra trong đầu nó là gì



Sau ngày đứa QAA về, ngày nào nó cũng lướt qua fb. Dù biết là QAA đang đi Thái, nhưng nó vẫn trống ngóng một cái gì đó. Không vồn vã, không đắm say, không xao xuyến vô cùng. Chỉ là một thứ gì đó thôi thúc nó ngắm nhìn. Nó không cho rằng đó là thích hay yêu gì. Nó chỉ tự khẳng định đó là ham muốn nhất thời của nó mà thôi.

QAA hôm nay lên VP sau một chuyến đi dài, mang quà lên cho VP. Mặt nó bỗng nhiên đỏ lừ, thấy vậy Tâm mới trêu nó. Nó cố gắng bao biện mọi thứ, vẫn phải tỏ ra lạnh lùng để trông ngầu hơn. Tuy vậy, nó vẫn cảm thấy chỉ dừng ở mức có cảm tình mà thôi. Ẩn sâu ở đâu đó trong suy nghĩ củ nó không cho phép nó tiếp tục yêu thêm 1 ai đó trong thời gian này. Còn 6 tháng nữa là nó sẽ mở cửa hàng, thực hiện bước đầu ước mơ của chính nó. Đây là thời gian nước rút. Nên nó cứ cố ép bản thân mình trên 1 con đường, không cho phép mình sẽ lạc lối vào tình yêu nữa.

Chuyện đâu phải ai cũng có thể đoán trước được. Hôm nay thằng bạn thân của nó kéo nó đi xem ở SVD Hằng Đẫy. Nó được phân công chở bạn của người yêu thằng kia. Nhưng rồi rốt cuộc đó là cuộc sắp đặt của thằng bạn thân nó, để nó và em kia đi chơi riêng. Nó kéo em ý ra SVD để xem đá bóng, nhưng bóng chả thấy đâu, chỉ thấy nhạc xập xình. Rồi nó đưa em ý đi ăn ở quán nó hay ăn, uống cafe ở quán nó hay thích. Nó cứ chém gió, thao thao bất tuyệt mãi. Nó cũng vui vẻ hơn nhiều. Rồi vẫn như mọi cuộc chơi khác, khi những cơn gió mát thổi qua, tâm trạng của nó lại hơi trùng xuống. Nó lại thèm được đi vi vu qua những con đường nó thích, Phan Đình Phùng rợp bóng cây, Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương tĩnh lặng. Nó thèm những chuyến đi dạo quanh Hồ Tây vào nửa đêm. Lâu rồi nó không lang thang vào thời gian muộn này. Cả quãng đường chở em kia về nhà, nó thấy trong lòng mình dường như trống trải hơn. Những khoảng lặng vô hình kéo nó theo một chiều nào đó, về với QAA. Tự nhiên nó lại nhớ về QAA. Đúng là trớ trêu mà. Quá nhọ. Người mà đáng lý ra nó ép không được nhớ lại khiến nó có cảm giác nhớ nhung này.

Chẳng lẽ...

Nó lại khiến cho mình bắt đầu 1 tình yêu mới từ trong cơn say như đã bắt đầu với Ngố. Nó cũng chẳng biết nữa. Nó viết ra hết những suy nghĩ của nó rồi. Và giờ nó đi xem hài, rồi di ngủ. Bắt đầu cho một ngày mới...

Không biết..Khi ối diện với QAA lần tới, nó sẽ có cảm xúc gì. Nó cũng đang tự hỏi mình. Chắc chắn nó vẫn sẽ lạnh lùng..còn lại hãy để mọi thứ cho tự nhiên



0 nhận xét:

Miên man

Lại cái cảm giác này.

Nó cứ miên man nghĩ về hình ảnh của người con gái đó. Rồi nó lại nghĩ về Ngố. Cái cảm giác y hệt ngày hôm sau khi nó với Ngố hôn nhau trong lúc say. Một cảm giác gì đó hơi nao nao lòng. Vì vẫn con dư âm của say ư. Không đó là cảm giác, lâu lắm rồi mới được che chở bao bọc cho 1 người con gái



Nó bắt đầu ghép những hình ảnh của ngày hôm qua lại, cô gái đó cũng quan tâm tới nó đấy chứ. Cùng uống rượu với nó, còn đưa nước chanh cho nó. Và rồi cũng say, giống như Ngố ngày xưa vậy. Nhưng lần này, để không gặp phải tình cảnh như với Ngố, nó rủ đứa em chơi thân đi cùng. Cõng cô gái đó trên lưng, một cái khoác tay qua cổ, khuôn mặt vô cùng yên bình. Tự nhiên, nó thấy trái ti nó lại bắt đầu thổn thức. Có thể, là do lâu ngày không được chạm vào một người khác giới, và cũng có thể là lần đầu tiên nó cõng một cô gái trên lưng. 


Khi ngồi trên xe, cô gái đó nép sát vào vai nó , tựa đầu rồi ngủ ngon lành. Thi thoảng, nó lấy tay vuốt những mớ tóc lòa xòa che đi khuôn mặt ấy. Nó vuốt nhẹ qua gò má rồi đôi môi. Làn da trắng mịn, có đôi lúc, cảm tưởng như nó muốn đặt luôn một nụ hôn vào đó. Nhưng có một điều gì đó luôn ngăn cản nó làm vậy. Nó vẫn còn tỉnh mà, nó vẫn có thể đủ tỉnh để biết hậu quả khi làm việc đó. Và nó cũng chẳng hề muốn, một tình yêu bắt đầu từ men say như với Ngố nữa. Nó cũng thu lại mình hơn, cũng không muốn quen 1 cô gái quá cá tính nữa. 

Từ lúc nào, tự nhiên nó lại muốn tình yêu quay lại với nó. Trong thời gian mà nó đang gấp rút chuẩn bị cho những dự định của mình. Nó muốn được yêu thương và che chở cho 1 cô gái. Được đi dạo cùng người đó, cùng trải nghiệm nhiều thứ, nhiều nơi, nhiều khoảnh khắc. Có lẽ, phải mất thêm 1 thời gian dài dài nữa, nó mới có thể tìm cho mình được một người như vậy. Nó thích sự đơn giản, tự nhiên. Nên nó cũng chẳng muốn gò ép tình yêu của nó vào một khuôn khổ nào đó. 

Nó cũng rất muốn sau một thời gian nữa, mới yêu. Bởi khi đó sẽ có thêm thời gian, để học cách trở nên trưởng thành hơn. Để không phải là một chàng trai mới lớn trong mắt người con gái nó thích, thay vào đó, là một người đàn ông thực sự, một real man

2 nhận xét:

Luôn có cả niềm vui và nỗi buồn

Hehe bắt đầu câu chuyện chiều nay với nó bằng việc, nó lại trở nên xấu tính vô cùng. Chẳng biết từ lúc nào mà cái tính GATO của nó dã trở nên vô cùng cao. Nó còn GATO cả với chính đứa em nó chơi thân nhất =))) Công nhận xấu tính không tả được.

Mọi thứ tạm gác lại bằng một trong những sự kiện đánh dấu đậm nhất trong ngày. Đó là: Ngố đã có người yêu mới. Lâu nay nó cũng chẳng bao giờ vào facebook cá nhân của Ngố. Từ sau lần chia tay im lặng đó, nó hoàn toàn không hề đụng chạm vào facebook của Ngố lần nào. Thi thoảng, thấy hiện trên bảng tin bên phải thì nó chỉ lướt qua thôi. Nhưng hôm nay, trên newfeed của nó hiện ra hình ảnh Ngố chụp với một người khác, đặt làm ảnh đại diện. Nó rất tò mò, nên quyết định trinh thám thử xem sao.



Nó chỉ còn tò mò, còn lại, nó cũng chẳng có cảm xúc gì mấy. Ừ thì có hơi một chút gợn gợn trong lòng. Nếu nói không có gì thì là nói dối. Nhưng chỉ là một chút gợn sóng trong lòng mà thôi.

Hết

Câu chuyện chỉ có vậy. Và nó cũng chỉ muốn dãi bày như vậy mà thôi =)))

0 nhận xét:

Nhân dịp lâu không viết blog

Lâu rồi nó mới lại mò vào blog để viết lại. Dạo này công việc của nó cũng bù đầu + ngồi vị trí không "phong thủy" cho lắm nên nó cũng không có hứng thú viết blog mấy.

Hôm nay trong lúc ngồi up clip, vô tình nó thấy được clip này. Nó mỉm cười, clip đầu tay của nó. Clip cũng lâu lắm rồi ấy nhỉ. Cũng được 7 tháng rồi ấy chứ. Nó cũng chẳng còn nhớ nhung người đó nữa. Cũng một phần vì tình cảm chưa hẳn đã quá sâu đâm. Và nó cũng đã lớn rồi. Đã qua cái thời mà đối với nó, tình yêu là thứ gì đó hết mình, hết lòng hết dạ, hết cả tâm trí lẫn tinh thần. Để rồi khi mất đi, giống như bạn bỏ ra hết tâm huyết để trông một cái cây. Đến khi nó lớn, nó cho ra quả thì bị cháy rụi

Giờ đây nó tập trung hết mình cho công việc, nói đúng hơn là công việc khiến nó phải dành nhiều thời gian hơn. Thời gian ngoài công việc, nó dành nhiều hơn cho gia đình, cho bạn bè, cho những thứ còn đang dang dở trong đầu nó ngay lúc này. Đôi khi no cũng thấy mình cô đơn. Nó cũng muốn có một người để cùng đi dạo với nó, cùng đi du lịch và nghe nó trò chuyện mỗi tối. Nó cũng đã tìm đối tượng đấy chứ, một cô bé cũng khá xinh xắn, thái độ rất nhẹ nhàng. Ít ra đó là cảm nhận của nó khi nói chuyện với cô bé đó là vậy. Còn nó cũng chưa gặp bao giờ, vì chỉ nói chuyện với lý do: "người quen giới thiệu". Nhưng khi nói chuyện, nó lại thấy hai đứa hình như đang né tránh nhau thì phải. Và nó cũng chẳng có đủ thời gian và nhiệt huyết để ngày nào cũng trai mặt cầm cưa trong khi người ta né tránh mình cả.

Mỗi ngày, khi đã khuya, khi đã hoàn thành xong mọi việc. Nằm đắp chăn nghe nhạc, nó tự hỏi, người con gái tiếp theo trong đời nó sẽ là ai? Cô ấy thế nào? Có khiến nó là chính nó không hay lại khiến nó rơi vào một vòng xoáy mới. Dù biết mọi thứ đều do bản thân tự quyết, nhưng có đôi lúc, nó vẫn nghĩ về thời gian đã qua khi ở bên một người. Đó không phải là người nó đã từng thương yêu nhất, nhưng là người gần nhất nó thích.

Clip nó làm "nhân dịp" ngày chia tay




0 nhận xét:

Nếu một ngày bạn không thể rời mắt khỏi một ai đó..

Nếu một ngày bạn tình cờ gặp gỡ một ai đó, người mà bạn không thể rời mắt. Thì đó sẽ là ngày tồi tệ nhất với bạn. Vì bạn đã trót yêu thầm người đó. Người đó sẽ khiến bạn không khỏi nhớ nhung mỗi ngày. Những hình ảnh người đó luôn hiện hữu trong tâm trí bạn, mọi lúc, mọi nơi.




0 nhận xét:

Chặng đường nào cũng luôn có khó khăn

Hôm nay nó ngồi ăn cơm cùng bố mẹ. Nó xem 2 chương trình phát sóng giờ nhau. Chuyến xe khởi nghiệp và Sinh ra từ làng. 2 chương trình đều nói về khởi nghiệp mà nó rất thích. Nhưng ở mỗi chương trình nó lại có cảm xúc riêng. Bỏ qua chương trình Chuyến xe khởi nghiệp vì tự nhiên nó không cảm thấy hứng thù với câu chuyện. Nó chờ đón sinh ra từ làng. Hình như nó đã xem chương trình này từ lâu lắm rồi. 4-5 năm rồi thì phải, mỗi lần bật lên gặp chương trình này là gần như nó không bao giờ rời mắt.

Câu chuyện về một mô hình trồng rau sạch kết hợp sử dụng camera để giúp khách hàng có thể dễ dàng theo dõi và tạo sự tin tưởng. Về cách trồng thì không mới, nhưng cách thực hiện và lấy lòng tin của khách hàng thì khá tuyệt.

Nó chăm chú vừa ăn cơm vừa theo dõi. Đến đoạn nói về dùng website truy cập khách hàng, biên tập viên nói alf đã có những lượt quan tâm rất đnags kể hơn 100 lượt xem website/ngày. Lúc đó nó thầm cười, nó nghĩ rằng nó làm rốn website vệ tinh, cũng được hơn tầm đấy. bản tính tự cao của nó lại dâng lên mà

Nhưng cho đến khi nó nghe tiếp câu chuyện về những khó khăn về những trải nghiệm của anh giám đốc. Tự nhiên trong lòng nó lại trỗi dậy sự hưng phấn, quyết tâm hơn để thực hiện ước mơ cho mình. Dự định vào cuối năm, nó sẽ mở 1 shop thời trang cho riêng mình. Nó cũng đã và đang bắt tay lên kế hoạch chuẩn bị. Nó biết là khi tự tay mở shop, sẽ gặp phải rất nhiều những khó khăn.



Nó nghe rất kĩ về những khó khăn của anh giám đốc. Từ những khó khăn khi bắt đầu kéo dây mạng từ nhà dân ra đồng để kết nối với camera, rồi chọn mua loại camera nào cho phù hợp với tiêu chí, rồi thì đến rau sạch không phong phú, chỉ có 3 loại rau cho 1400m vuông. Ngày nào trong 2 tháng, anh ý cũng phải mang đi cho rồi đổ....Nó chăm chú nghe tất cả mọi thứ, trong lòng nó trào dâng những cảm xúc vô cùng mãnh liệt. Dường như nó đang cố gắng hiểu hết những khó khăn mà mình gặp sau này. Tự nhiên nó thây vui, vui vì nó nghĩ rằng chỉ khi gặp những khó khăn và tìm ra cách giải quyết thực sự. Nó mới trưởng thành hơn và thực hiện được tới đích giấc mơ của nó. Ji Dream

0 nhận xét:

Biết làm sao được, nếu một ngày em chán anh

Nếu một ngày, em chán anh. Em có làm mặt lạnh với anh không, em có quay bước đi không?





Công nhận clip hay thật. Cũng thấy một phần hình ảnh xưa kia của mình ở trong chàng trai đó. Một chàng trai vô cùng TỐT. Nhưng rồi cũng hiểu ra rằng, cứ tốt quá. Mọi thứ sẽ thành ra nhàm chán. Mà đôi khi TỐT quá đâu có lợi


0 nhận xét:

Tản mạn trong một ngày mưa

Không biết từ bao giờ, những cơn mưa lại mang lại những cảm xúc cho tôi như bây giờ. Cũng đã qua rồi cái thời gian còn hay mơ mộng của tuổi trẻ, cũng đã quên đi những ký ức đau buồn, hay bỏ qua những phiền muộn trong công việc. Giờ đây mưa đến với tôi rất lặng lẽ, thấm đẫm và tình cảm. Rút một điếu thuốc ra khỏi bao, châm lửa, ngồi tựa vào bứa tường trên sân thượng, cảm giác lạnh buốt tế tái cứ như vậy len lỏi vào trong từng lớp ảo mỏng.



Tôi rất thích ngồi một mình ở đây, nhất là khi còn trẻ, khi thất tình. Ngồi ngắm bầu trời lúc đen, lúc hồng, lúc có trăng sao, ngồi suy ngẫm về chính bản thân mình. Tự hỏi mình đã làm được gì, có gì cần sửa đổi, mục tiêu của mình là gì, Rít từng hơi thuốc lá, mỉm cười một chút vì ta đã khác xưa.

Vẫn có những lúc xấu tính, đố ki, nhỏ nhem, lười biếng, nhưng ta đã cố gắng thay đổi dần. Thay đổi để trở nên tốt hơn, miễn là ta muốn thay đổi và cố gắng làm nó.



Đôi khi những kỉ niệm về một vài người cứ hiện lên trong đầu, có những kỉ niệm đã gắn bó với ta theo những năm tháng. Mà ta đã cất giữ nó trong ngăn tủ kí ức lâu ngày.  Có những người con gái, đã đi ngang qua đời ta mà ta luôn giữ lại những kỉ niệm đẹp nhất về họ. Những cái nắm tay ngày đông lạnh, những cơm mưa rào trong đêm tối, những nụ cười, ánh mắt, nụ hôn và cái ôm ấm áp. Những ngày đi dạo khắp Hà Nội cùng với nhau, bánh trôi tàu nóng, Lăng Bác đầy ánh đèn. Cái ôm sau cuối, giọt nước mắt lặng rơi...Mỗi thứ đều là những trải nghiệm vô cùng đáng nhớ trong gần 1/3 chặng đường đời mà ta đã trải qua.

Những mục tiêu mới và còn rất nhiều thứ phả học hỏi thêm nữa, để đạt được những ước mơ àm ta hướng đến. Mỗi ngày, trong cuộc đời, luôn phải tự nhủ với chính mình rằng: Luôn phải học hỏi từ quá khứ, sống vui vẻ ở hiện tại và định hướng cho tương lai


0 nhận xét:

Tỉnh dậy vào một ngày kia(P1)

Một mùa đông lạnh buốt lại đến, những cơn gió rét căm kèm theo từng cơm mưa phùn càng khiến cho con người trở nên chậm rãi hơn. Kèm theo đó cũng lười vận động hơn. nó cũng là một trường hợp tương tự, thường chùm chăn đi ngủ sớm vào mỗi buổi tố thay vì thức làm thêm công việc hay xem phim. “Trong màu đông này, ai cung vậy mà” – nó luôn chắc mẩm như vậy.
Nằm trong chăn ấm, nghe tiếng mưa ơi lộp độp trên mái tôn, tiếng gió rít ngoài cửa sổ. Một cảm giác vô cùng thích thú, nhắm mắt lại tận hưởng cảm giác ấm áp và bắt đầu mộng mơ. Đó chính là thói quen của nó. nó thưởng mộng mơ về cuộc sống tương lai, về người con gái mà mình yêu sau này và luôn tự hỏi sau vài năm nữa mình sẽ lấy ai, cuộc sống sẽ ra sao…Và cứ thế, nó nhẹ nhàng lặng thinh đi vào giác ngủ êm đếm.
tinh-day-vao-mot-ngay-kia-1
Cựa quậy nhẹ, nó thật sung sướng vì nghĩ rằng mình sẽ được một giác ngủ dài. “Mai là chủ nhật mà”, mỉm cười một cái vì sung sướng trong khi mắt vẫn nhắm nghiền. Nhưng sao lúc này nó lại thấy tay trái của mình có cảm giác tê rần, như có vật gì đè vào. Cố gắng cựa mạnh hơn chút nhưng vẫn không thể nhúc nhích. Từ từ mở mắt ra, nó bất ngờ vì có một cô gái đang rúc vào người nó như một chú cún con. Phản ứng đầu tiên là nó nhảy phắt ra khỏi tấm đệm, nó vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Rõ ràng nó đang ngủ một mình trong căn phòng của nó mà. Sao lại có một người con gái nào ở đây.
Hành động đột ngột của nó khiến cô gái đó tỉnh giấc, vừa dụi mắt, cô gái kia vừa thều thào:
” Nửa đêm sao anh lại nhảy ra kia thế, không thấy lạnh hả”
Nó vẫn chưa thể nào hình dung ra tình trạng hiện giờ. Trong đầu nó không tài nào nghĩ ra được sự việc lúc này. Nó lắp bắp không nói lên lời
“Đi ngủ đi anh, em buồn ngủ quá rồi. Mai mình còn đi phượt nữa mà”
tinh-day-vao-mot-ngay-kia-2
Thực sự thì đến giờ nó vẫn chẳng hể hoàn hồn nổi. Nó đưa mắt nhìn xung quanh, vẫn là căn phòng của nó nhưng mọi thứ có khác đôi chút. Phòng nó lại có thêm 1 cái tivi to, một chiếc bàn trang điểm nho nhỏ. Bể cá bé của nó giờ to hơn, bàn để máy tính của nó đã được thay bằng bàn làm việc đẹp hơn, chiếc tủ 2 ngăn giờ đã thành 3 ngăn. Mọi thứ đã không còn giống như nó nghĩ nữa. Nó đang lục tung suy nghĩ của nó lên. Rõ ràng nó biết là nó đang ngủ một mình bên trong căn phòng đơn giản vài năm không thay đổi. Vậy mà giờ căn phòng của nó đã không hề như nó đã nghĩ. Nhất là lại có một cô gái nằm chung giường với nó.
“Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?” – Nó thầm thốt lên trong lòng
Nó trở lại với thực tại với một tiếng cười giòn của cô gái kia. Nụ cười rất tươi và vẻ mặt ngố đang trong giai đoạn ngái ngủ tự nhiên khiến nó cảm thấy người con gái đó vô cùng xinh đẹp. Phải nói là đúng mẫu người nó thích trước đây.
” Vậy rút cuộc em là ai? Tại sao em lại ở phòng anh?”
” Nay anh làm sao thế, vẫn đang mơ ngủ hả?” Theo sau câu nói là một tràng cười rất vui thích
“Nhìn mặt anh như kiểu trẻ con mất kẹo ý” cô ấy lại tiếp tuc cười
Không mặt nó bỗng bừng sáng, nó đã nghĩ ra cách. Phòng bố me nó ở tầng 2 mà, ngày dười phòng nó. Để xem mình đang mơ hay thật, nó chạy thẳng xuống nhà, theo sau là cô gái ấy. Không cần gõ cửa, nó gọi 1 tiếng rồi lấy tay mở cửa. Với tay bật đèn luôn. Bố mẹ nó thức giấc vội vàng, nó thốt lên đầy vui sướng. “Vẫn thế mà, có khác gì đâu nhỉ” Nó thốt lên trong đầu, nhưng rồi nó chợt trầm xuống hơn 1 tí. Nó quan sát thấy, tóc bố mẹ nó đã dần chuyển sang màu muối tiêu hơn. Gương mặt của bố mẹ nó đã già đi một chút.
Lúc này mặt nó trầm ngâm hơn, một tiếng nói làm đứt đoạn suy nghĩ dang dở của nó
“Nửa đêm có chuyện gì thế con?” Bố nó ôn tồn bảo
”Dạ không có gì ạ”. Thay vì ôm chầm lấy bố mẹ nó vì sung sướng thì nó lại quay lại và trở về phòng với vẻ mặt hơi buồn. Trong tâm trí nó lúc nào, tận sâu thẳm nó biết, đã có điều gì đó thay đổi ở đây.

0 nhận xét:

Chặng đường thực hiện ước mơ

Có một câu nói, được trích dẫn, luôn là kim chỉ nam cho mỗi chặng đường đi của cuộc đòi. Nó là câu nói cửa miệng mà mỗi sáng thức dậy, luôn tự nhủ với mình: "Nếu bạn không thể hoàn thành được ước mơ của bạn. Thì sẽ có người thuê bạn thực hiện ước mơ của họ"

Ai cũng nói rằng những ước mơ của bạn là viển vông. Vậy bạn có coi nó là viển vông không? Nhiều lúc khi chán nản mệt mỏi, tôi cũng nghĩ rằng ước mơ của mình thật xa rời quá. và chưa chắc tôi đã hực hiện được nó. Những lúc như vậy, dường như ý chí quyết tâm cảu tôi bay đi đâu hết. tôi chọn cách chạy trốn. Tự thưởng cho bản thân bằng cách lấy tiền tiết kiệm để thực hiện ước mơ ra để đi mua sắm hay ăn uống những món ăn mà mình thích

Nhưng lúc sau, khi đã hả hê rồi, tôi lại luôn cảm thấy tiếc nuối về những gì mình làm. Đó là một tâm lý vô cùng hiển nhiên, tôi nhận thấy đó là một thói xấu mà tôi cần loại bỏ. 

Chẳng có ước mơ nào dễ dàng thực hiện được cả, trừ khi bạn không có ước mơ. Tôi luôn muốn rất hâm mộ những con người, thực hiện ước mơ của mình từ 2 bàn tay trắng. Bởi vì đó là những con người vô cùng nỗ lực, vô cùng xuất sắc. Và đặc biệt, là họ có một tinh thần thép để có thể vượt qua được những cám dỗ khác nhau

"Ước mơ cũng giống như con đường, trên trái đất này làm gì có đường, người ta đi mãi cũng thành đường mà thôi"

Tôi luôn hy vọng mình sẽ thực hiện được mơ ước của mình. Tôi cũng đã từng trải qua vô số thời gian mà sau này khi nghĩ lại, tôi cho rằng đó là khoảng thời gian lãng phí nhất của tôi. Không phải vì tôi làm công việc mình không thích, mà bởi vì đó là thời gian mà tôi không hề tiết kiệm lấy 1 đồng nào để thực hiện ước mơ, tôi vẫn mơ ước về nó nhưng lại không có ý chí cố gắng nào. Tất cả số tiền tôi kiếm được đều cho vào những cuộc nhậu nhẹt, hay mua những thứ linh tinh để phục vụ những sở thích khác của tôi. Và suốt như vậy, 1 năm trời đi làm với mức lương hơn 6tr. Tôi không hề để ra được 1 đồng nào. 

Rồi cũng phải cám ơn số phận, đã cho tôi cơ hội để thúc đẩy ý chí của mình. Tôi nghỉ việc và tìm được một chõ làm mới. Chỗ làm này nói thực là tương đối vất vả, nhất là hay bị sếp mắng, cũng như không hề được coi trọng. Tất cả những điều đó càng khiến cho ý muốn thực hiện ước mơ của tôi ngày càng trỗi dậy. Và sau rất nhiều năm tháng tất cả chỉ là ước mơ viển vông, tôi bắt đầu tích góp được những đồng xu đầu tiên để xây nên một ngôi nhà. Ngôi nhà mang tên: Ước mơ thành sự thật




0 nhận xét: