...

Lâu rồi nó mới quay lại viết blog. Cũng một phần vì nó bận nhiều việc hơn, mà nhiều khi không bận nó cũng chẳng viết. Nó không muốn than vãn nhiều về mọi thứ. Đàn ông mà... Ít than vãn và tìm cách khắc phục ngay thôi

Nhưng cũng có lúc, nó phải viết ra. Bởi đây là blog cá nhân của nó mà, mặc kệ đi. Mình không nói ra, nhưng mình có thể xả stress bằng cách viết ra.

Mọi thứ vẫn chỉ xoay quanh chuyện công việc, kế hoạch và những mối quan hệ của nó mà thôi. Thở dài một tiếng, nó mang hết những nỗi niềm của ngày hôm nay dẹp bỏ qua 1 bên. Trong suốt những ngày này, thực sự thực sự là vô cùng khó nghĩ với nó. Mõi tiến trình chuẩn bị đang ngày càng gấp rút. Nó cũng lao theo vào vòng xoáy để bến ước mơ thành sự thật. Nếu có ai bảo là khi ta làm điều ta mong ước, mọi thứ sẽ vui vẻ và dễ dàng hơn. Xin lỗi nhé, đấy chỉ là câu nói thúc đẩy nhau cố gắng thôi. Có nhiều thứ phải nghĩ hơn, phải tính toán chi ly hơn, lên ế hoạch nhiều hơn và phải giữ các mỗi quan hệ. CÓ những buổi sáng, nó đi từ nhà ra công ty, trong đầu nó tự hỏi là: Sao con người mày giờ thay đổi đến vậy. Toan tính nhiều hơn, cảm xúc cũng giả tạo hơn, chai lỳ hơn. Không còn đâu những ngày tháng nhiệt huyết, cháy hết mình, không toan tính trong tất cả mọi thứ.

Khác chứ, giờ nó có thêm nhiều gánh nặng, những thứ buộc nó phải toan tính thiệt hơn.  Bởi nếu không làm vậy, mọi nỗ lực và con đường nó đi sẽ sụp đổ nhanh chóng. Thời gian càng trô, nó càng hiểu về những trách nhiệm nó phải làm.



Nếu như trước đây, nó sẽ dùng tất cả nhiệt huyết, tiền bạc để giúp đỡ mọi người. Thì giờ nó lại có suy nghĩ khác, nó luôn giữ lại một phần nhiều cho mình. Đối với nó, giừ nó có thể giúp, nhưng thay vì giúp đỡ ít ỏi ngay lúc này. Nó sẽ giữ lại, để phát triển, khi nó đã khá hơn. Nó sẽ giúp được nhiều người hơn, nhiều thứ hơn. Đôi khi giúp đỡ lúc đó là quá muộn, nhưng đó alf con đường nó sẽ đi

Trên con đường nó đang đi, đích đến thì nó đã nghì tới, nhưng trước mắt lại vô cùng mù mịt. Có hiều chướng ngại vật luôn cản trở nó. Thay vì trốn tránh như ngày xưa nó thường làm, giờ nó phải trực tiếp đối mặt. Vì sẽ chẳng có ai cho nó trốn nữa, và nó lớn rồi, không thể trốn tránh cả đời được. Nên giờ phải cố gắng thôi. Nếu số phận đã không giúp đỡ nó, thì nó vẫn phải cố thay đổ. Với nó, giờ buông tay và chấp nhận chính là bản án tử hình cho cuộc đời nó. Chỉ một lần buông xuôi, có thể nó sẽ đi đến một con đường không có lỗi ra nữa.

Vây đấy, viết ra trong lòng cũng nhẹ nhàng hơn. Đàn ông mà.. không thể lúc nào cũng than thở trước mặt mọi người được.

0 nhận xét: