Cái giá của sự trưởng thành là sự cô đơn

Đối với mỗi người, cái giá cảu sự trưởng thành luôn là khác nhau. Nhưng với nó, cái giá đó chính là sự cô đơn. Có đôi lúc, nó cảm thấy hơi buồn. Nó vẫn có bạn bè tốt, vẫn có những mối quan hệ sẵn sàng vì nó. Nhưng đâu đó trong taam trí nó. Nó lại luôn cảm thấy cô đơn trong lòng. Nó phải lựa chọn cho mình. 1 là cứ sống thanh thản vô tư với nhưng gì mình đang có 2 là phải cố gắng vươn lên, bỏ qua mọi thứ, kể cả sự yếu mềm và tình cảm quỵ lụy. Và dường như những lựa chọn của nó luôn dành phần nhiều cho danh vọng và tiền bạc.

Nó cảm thấy mình khác trước nhiều, toan tính và nhỏ nhen hơn. Nhưng có sao đâu, nó đã đi trên con đường đấy rồi. Một chàng trai cứ mãi sống theo tình cảm sẽ cứ mãi trong vòng luẩn quẩn đó mà thôi. Giờ nó phải sống theo trách nhiệm và logic. Một kẻ yếu mềm sẽ chẳng thể là trụ cột cho một tập thể, cũng chẳng thế là bờ vai yên tâm cho ai đó dựa vào được. Vì vậy, nó phải bất caapss. Nhưng đôi lúc, khi nằm nghĩ trong đêm, nó thấy mình trở nên cô đơn hơn bao giờ hết. Sẽ có không ít cô gái sẵn sàng lắng nghe câu chuyện của nó. Mà nó lại chẳng muốn bộc bạch ra. Nó là thế mà. Muốn giữ cho mình những suy nghĩ riêng, rồi gặm nhấm nó. Qua ngày, nó sẽ chẳng nghĩ nhiều về nỗi buồn đó nữa



Nó thích hoài cổ, nó thích thứ gì đó cổ  chút. neen nó quyết định đặt tên shop là Ji Classic. Nó muốn đem đến 1 không gian hơi hướng cổ điển của Phương Tây. Dần dà, nó hiểu rằng kh đã quyết didnhj1 việc gì đó. Tốt nhất không nên hối hận, giowf nếu quay lưng lại, thì chính xác là nó đã tự tay vả vào mặt mình, tự tay phá hỏng những công sức bao nhiều ngày tháng vun đắp

" Nếu một ngày bạn thấy mình trưởng thành hơn, thi thoảng hãy ngẫm lại cuộc đời mình, để biết mình đnahs mất những gì và cần những gì trong tương lai " - LT

0 nhận xét:

Những cháy bỏng của tuổi trẻ..

Có những lúc trong 10 tháng qua, cũng như ngay thời điểm này đây, có một ngọn lửa, một niềm háo hức luôn cháy bỏng từ tâm trí cho đến từng thớ thịt trên cơ bắp của nó. Niềm khao khát tạo ra Ji, khao khát với đứa con tinh thần mà nó đang gần hoàn thành. Khao khát về những trải nghiệm vô cùng mới mẻ và thú vị. Nó là vậy đấy, chỉ khi lúc này, mới thỏa mãn hết được hỏa chí của nó

Nó ghét cuộc sống ép buộc và tuần theo 1 quy tắc nào đó mà. Nó muốn tự bơi ra biển, gặp cá thì ăn cá, gặp mực thì ăn mực, thấy cáp mập thì bơi thật nhanh, thấy đất liền thì lao ngay tới. Lần đầu tiên trong đời, nó dám bỏ qua mọi lời can ngăn, mọi tiếng xì xào, và bát chấp hết thảy với niềm tin mà nó đnag có. Ừ thì có thể nó sẽ mất hết với JI, nhưng cũng chả sao cả. Nó vẫn sẽ làm chứ, vì JI là khởi đầu cho chuỗi ước mơ của nó mà. Hôm nay nó ngồi nói chuyện với bà chị làm cùng, vô tình lại tìm được thêm 1 suy nghĩ giống mình. Một shop khác gần như là tương đồng đến 80-90% só với Ji của nó. Cảm giác sung sướng vô cùng, thấy anh chủ shop set up . Rất chi là ưng ý với mình. Sẽ có thể học hỏi nhiều từ đó

Nhanh thô, tháng 9 nó sẽ đi lấy hàng, giữa tháng 9 xin nghỉ. CUối tháng 10 nghỉ hẳn làm và khai trương quán. Nếu như không có chuyện gì xảy ra đột xuất, thì chặng đường của nó đã được vạch sẵn như vậy. Hy vọng, mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ. Để ít nhất 1 lần từ trước đến nay, nó không hề do dự mà tuyên bố rằng: Nó chưa từng hồi hận vì đã tạo ra JI

Để bức ảnh đây và ngắm thôi. Ảnh đi ăn cắp của anh chủ shop 23.uhuere


0 nhận xét:

Em - cô gái của quá khứ

Ngày hôm nay nó viết đến 2 blog. Lâu rồi nó mới lại có tâm trạng để giãi bày mọi chuyện. Tạm gác chuyện ước mơ dự định, kinh doanh vì nó đã viết quá nhiều rồi. Lúc này, nó muốn chia sẻ tâm trạng một chút về cảm xúc, tình cảm

Bắt đầu từ việc nó rất chảnh chó nhé. Có một số người con gái thích nó nhưng nó lại cứ thích đùa giỡn. Có một số người, mà nó có cảm tình một chút, nó lại mơ mộng hão huyền. Thật là lạ kì vô cùng. Nó chẳng hề rung động, nhưng cảm xúc lại trôi dạt ào ạt như sóng biển. Nhiều lúc nó tự huyễn hoặc mình về những người con gái nó có cảm tình. Lúc đó nó cũng tự nhận mình ngu thật. Vác ảo mộng cho mình làm gì cơ chứ. Nhưng suy nghĩ đôi khi luôn làm trái ý nó, cũng có thể, do nó muốn tăng gia vị cho cuộc sống đỡ tẻ nhạt.

Một cô gái cá tính luôn thu hút nó, một người có nụ cười tỏa nắng luôn khiến nó ấn tượng, nhưng rồi nó tự nhận rằng: một người hiểu và thông cảm cho nó lại là người mà nó có thể ở bên lâu nhất. Xin phép được bật bài Lời tự sự để viết tiếp câu chuyện



Biết như vậy nhưng trong cuộc đời mỗi chúng ta, vẫn đánh rơi 1 người để chạy theo tình yêu mới - Tự nhiên nó nhớ về một ai đó. Một người quá lâu, quá lâu rồi nó chẳng nghĩ đến. Bởi đó như một chiếc phao, cứu rỗi cho cảm xúc của nó lúc này

Em là cô gái mà nó yêu thương bằng cả tuổi học trò, bằng sự nhiệt huyết và sự ngây thơ của tuổi thanh xuân. Nói hoa mỹ vãi cả nhái, nhưng đúng vậy mà. Một người gắn với những kỷ niệm của nó, một người mà nó luôn nhắc đến với một thái độ luôn luôn trân trọng. Một người mà khi đó, nó còn rất trẻ con, không có gì, xấu xí và nhát gan. Nhưng người đó lại ở bên nó, gieo cảm xúc cho con tim nó xao động, và là động lực để bắt đầu cho nó của ngày bây giờ.



Em - người mà nó sẽ mãi nhắc đến tận mãi sau này. Không phải là người nó yêu gần nhất nhưng lại là người mà nó nhớ nhất, người mà nó yêu thường vô điều kiện nhất tới thời điểm hiện tại. Và cũng chính em - người con gái của quá khứ, đã khiến trái tm nó rung động ngay từ khoảnh khắc đầu tiên. Gắn liên với biết bao kỳ niệm của tuổi học trò. Và khiến nó day dứt suốt 6 năm trời.

Và giờ, nó chỉ muốn có một tình yêu như vậy. Khiến nó yêu hết mình mà không tính toán, khiến những cảm xúc của nó trào dâng, khiến nó cảm thấy muốn được che chở, bao bọc cho một ai đó. Đây lại chính là điểm vô cùng khó hiện tại. Vì nó chưa gặp được 1 ai khiến nó như vậy cả. Dù nó cũng trải qua những mối tình khác, nhưng lúc nào, nó cũng luôn tìm kiếm - một người con gái dành cho nó một sự đặc biệt. Giống em của ngày xưa, và là người con gái đó của hiện tại





0 nhận xét:

Tản mạn một ngày không say, không buồn nhưng lại mang nhiều tâm sự và trải nghiệm

Chẳng bao giờ nó nghĩ rằng, một ngày, nó sẽ phải đứng trên chính đôi chân của mình mà không có ai đồng hành trong những bước tiến tiếp theo. Nhưng giờ nó phải làm vậy, và cũng là ý muốn của nó. Vứt nó ra 1 chỗ mà nó buộc lòng phải tự mình giải quyết chính những vẫn đề của mình, phải tâm huyết và tự thực hiện những ý tưởng của mình. Hoặc sống hoặc chết. Chỉ có 2 con đường đó mà thôi. Không còn bất cứ con đường lùi nào nữa rồi

Một ngày trôi qua với nhiều thứ học hỏi được, nhiều thứ trải nghiệm với nó. Khi viết chính những dòng này, nó không biết mình đang ở trạng thái gì. Không say, cũng không buồn bã, cũng không hề vui vẻ hay hờn dỗi gì. Một ngày với những quyết định, những sự thấu hiểu nhiều hơn

Bức ảnh đầu tay của Lư


Nó luôn băn khoăn về cách mà nó sẽ nói với đứa em thân của nó việc nó ra ngoài mở shop riêng. NÓ cứ đắn đo mãi, đó là cửa ải khó nhất trong lúc này với nó. 2 anh em đã làm với nhau trong hầu hết các dự án. Nhưng giờ nó muốn tự thử thách bản thân, tự trải nghiệm và tự trưởng thành. Cái nó sợ mất hơn hết chính là tình anh em. Nó luôn suy nghĩ xem, khi nó nói tất cả với đứa em nó, đứa em kia sẽ nghĩ gì. Giận hờn, trách móc, hay đơn giản là không thèm nhìn mặt nhau.. Nó cũng đều nghĩ đến cả. Nhưng nó chẳng còn cách nào khác, với nó, con đường này đã đi đến 2/3 rồi. CÒn 3 tháng nữa thôi, vì một lý do nào đó mà nó lại ngại ngùng hay ngã quỵ để đánh mất cơ hội này sao.

Suốt nhiều ngày, nó luôn băn khoăn về việc này. Suốt cả ngày, rồi đêm, dòng suy nghĩ cứ chảy mãi trong đầu nó không ngừng nghỉ. Khó nhất không phải bắt đầu từ đâu, mà là làm sao để giữ được tình cảm này. Đứa em rủ nó kinh doanh thờ trang nữ. Nó cứ ngập ngừng, đôi khi lại thành bàn lùi. Nó cũng rất ngại, vì nó không muốn làm hỏng tương lai của đứa em. Nhưng cũng không thể không nói ra. 3 tháng nữa thôi, những sức ép với nó, những công việc nó phải đảm đương sẽ được đặt xuống hết. Và bắt đầu cho một cuộc chiến cam go hơn. Cuộc chiến mang tên Ji Classic

Mời mấy tháng ấp ủ và cố gắng, đến giờ đã gần đến chặng đường cuối, những chướng ngại vật cuối cùng. Khó khăn nhất nhưng lại kích thích nó hơn cả. Đơn giản là nó tự làm điều mình muốn, được trải nghiệm và học hỏi nhiều hơn. Được làm chủ cuộc chơi của chính mình. Với nó, có thể từ bỏ đi tất cả mọi thứ, nhưng không thể tự tay phá bỏ đi giấc mơ của chính mình

Đêm khuya nó đã nhậu, nhưng chẳng hề vui gì. Nó giống như lạc lõng giữa mọi thứ. Nó thèm cảm giác được vui vẻ cùng Nhun Hùng, được thoải mái cháy hết mình. Nó ghét sự nhàm chán và bất lực.

Dù sao đó cũng là một ngày có nhiều cung bậc của cảm xúc. Và nó, vẫn sẽ luôn tự động viên mình cố gắng. Dù gì, nó cũng không thể đánh mất cơ hội để thay đổi số phận và gia đình nó. Cho nên phải vững tin, đừng từ bỏ.

         "Tản mạn một ngày không say, không buồn, nhưng lại mang nhiều trải nghiệm và tâm sự" - LT


0 nhận xét: