Ước mơ, hoài bão và những điều dang dở...

Sự thật là trong con người nó luôn có những mặt trái ngược nhau. Những mặt này đôi khi thể hiện ra rất rõ ràng và nó cũng hoàn toàn biết về điều đó. Nhưng nó cũng không cấm những hành động trái ngược nó, vì đó là những thứ đã được rèn luyện bởi nhiều tư tưởng khác nhau

Cũng vì những suy nghĩ đối lập đó mà có những ước mơ, hoài bão, dự định và những điều dang dở cũng hoàn toàn đối lập nhau. Nó muốn mở shop quần áo, mở chuỗi nhà hàng cafe, rồi khi nó vào tuổi trung niên. Nó sẽ cố gắng mua 1 mảnh vườn nhỏ, và chuyển về đó sống. Mở "sở thú" và trồng cây. Nó rất thích và nó cũng nghĩ alf mình rất có duyên với chăn nuôi hơn là một nhân viên văn phòng.



Nhưng nó cũng có những sở thích của tuổi thanh niên. Nó thích xe pkl, thích được rong ruổi đi đâu đó. Thích đi du lịch, thưởng thức những món ăn ngon. Được trải nghiệm nhiều thứ, nhiều điều, những cung bậc của cuộc sống, trải nghiệm những nơi mới đối với nó, được làm những công việc mà khi đó nó tạm quên đi những bộn bề của cuộc sống.  aaaaaa

Trong thời gian chuyển đổi này, bài hát nó giúp nó hưng phấn nhất luôn là: Đưa nhau đi trốn.


Em ơi đi trốn với anh 

Mình đi đến nơi có biển bạc núi xanh 
Chạy con xe anh chở em tròng trành 
Mình phóng tầm mắt ngắm chân trời mới toanh 
Mình ngủ một giấc mà không cần báo thức 
Giờ này mọi khi anh đang trong ca trực 
Em thì đang lo ngày mai giảng đường 
Ôi những thứ chán chường không tẹo nào háo hức 
Mình rời thành phố chật chội náo nức 
Nơi mà cả việc thở cũng làm ta lao lực 
Mơ những con đường xa làm anh thấy rạo rực 
Muốn đưa em đi trốn đến tận cùng trái đất 
Anh chẳng cần biết là ngày nắng đẹp rạng ngời 
Hay gió về, hay bão táp mưa rơi 
Ngày mình đi với nhau ấy là ngày đẹp trời 
Thì theo anh đi trốn em ơi 

 Nó cũng luôn muốn có một người, cùng nó trải qua những ngày tháng này. Cùng kiếm tiền, cùng vui vẻ, cùng nó đi đến những nơi mới. Hay chỉ đơn giản là đến những quán cafe quen thuộc với nó. Nhưng giờ có lẽ chưa phải là lúc thích hợp. Dẫu vậy, nó cũng 26 rồi đấy =))) mọi người bảo nó đã già rồi đấy. Nó thấy nó vẫn trẻ mà. Vẫn còn thanh xuân, vẫn còn phải xắn tay và thực hiện những điều mình mong muốn

Nó luôn tâm đắc với câu nói: "Nếu số phận chia cho bạn quân bài xấu. Hãy khéo léo biến bạn thành người chơi giỏi"


0 nhận xét:

Khuyết tiêu đề

Dạo này nó hay suy nghĩ về Ji, nên viết blog nó cũng lảm nhảm nhiều hơn về Ji. Hôm nay, nó đã nói với bạn đồng nghiệp của nó về chuyện nó sắp nghỉ. Tự nhiên, trong lòng nó cũng gợi lên một nỗi buồn nho nhỏ. Nó cũng gắn bó với nơi đây nửa năm rồi. Là một trong những nơi mà nó làm việc lâu nhất. Những con người ở đây, rất thân thiện với nó. Tuy có những tranh luận, nhưng chẳng ai để bụng gì. Chẳng hiểu từ lúc nào, nó cảm thấy nơi đây gần gũi với nó lắm. Phòng toàn người trẻ, hiểu nhau, vui vẻ, cùng nhau xây dựng công ty. Cái nhiệt huyết đó, chính là cái mà nó luôn tìm kiếm ở những công ty trước. Và nó cũng tìm được đấy thôi



Nhưng khát khao tự mở riêng, để mọi thứ, mọi ý tưởng của nó đều do chính nó làm thúc đẩy nó vượt qua cái nhiệt huyết này. Mỗi ngày với nó trôi đi khá nhanh, công việc nó yêu thích, làm việc hợp, nó không còn chật vật dậy vào mỗi sáng nữa. Nhưng nó vẫn luôn mong muốn tìm được 1 thứ, mà mỗi buổi sáng thức dậy, nó sẽ hào hứng và quyết tâm hơn hết thảy. Và nó nghĩ rằng: Ji là con đường của nó

Hôm qua nó đi xem bói. "Lần đầu làm chuyện đó" =))) . Bà thầy bói lúc đầu xưng là cô, xong càng về cuối lại xưng bằng mẹ. Bà nói cho nó những chi tiết về cuộc đời nó sau khi nó ghi địa chỉ ten, ngày tháng năm sinh và bốc bài.

Câu đầu tiên bà bảo với nó chính là: con rất lận đận chuyện tình duyên. Người con yêu thì không yêu con, người con không yêu thì bám dai như đỉa. Có duyên âm, phải đi cắt tiền duyên. Cũng có phần đúng, tình duyên của nó luôn trắc trở từ xưa rồi. thời gian yêu nhau cũng không có nhiều. Để lại cho nó những nỗi buồn miên man

Nói về chuyện công danh sự nghiệp, chuyện chính mà nó cần xem. Nói về chuyện này: Được phán rằng: bây giờ nó làm ra được bao nhiêu thì tiêu hết bấy nhiêu, chẳng để ra được đồng nào, công việc thường xuyên thay đổi. Một phần do tính tự ái của nó cao, Và nó nợ ông j j đó. Nó có căn của mẫu và được ông Hoàng Mười chiếu cố. Nên nó phải thường xuyên đi lễ chùa, thành tâm cầu phúc và trả nợ cho ông j j đó. Thì kiếp này nó sẽ không nợ bất kì ai, cuộc sống của nó sẽ tốt hơn

Nó thuộc trường phái vô thần, nhưng nó cũng không báng bổ bao giờ. Tuy vậy, nó vẫn chỉ tin vào 2 thứ: may mắn và chính sức lực của mình. Có 2 thứ đó: cuộc sống mới tốt lên. Có chăm chỉ làm, quyết tâm kiếm tiền + thêm 1 chút may mắn. Cuộc sống với nó sẽ tốt hơn nhiều

Nó rất muốn xem bởi nó vẫn muốn có thêm một chút động lực để mở Ji. "Thiên thời, địa lợi, nhân hòa" sẽ giúp ước mơ ban đầu của nó thành hiên thực

Nhưng dù sao, cái đàu tiên quyết định tất cả: chính là nó quyết tâm và tâm huyết đến đâu thôi? 80% rồi. cố gắng thêm nhiều nữa nữa



0 nhận xét:

Một ngày không xa

Thế là cũng chỉ còn 6 tháng nữa là Ji Classic của nó bắt đầu mở. Dự định sẽ mở vào tháng 10 nhưng nó sẽ phải lùi lại 1 tháng để chuẩn bị đủ vốn. Thời gian càng thu hẹp lại, nó lại càng suy nghĩ về Ji Classic nhiều hơn. Giờ đấy, tâm trí nó luôn nghĩ về Ji mọi lúc. Không phải lúc nào cũng vây, mà rảnh ra là nó lại suy nghĩ, lên kế hoach. Mỗi ngày, một chi tiết hơn

Những áp lực cũng vì thế mà chồng chất lên nó ngày càng nhiều. Có đến quá nửa số người biết dự định của nó đều phản đối. Kể cả mẹ nó cũng không đồng thuận với quyết đinh nghỉ việc ở công ty và ra ngoài mở riêng. Nhưng nó vẫn quyết tâm sẽ làm. Vì đó là sở thích, dự định và là con đường giúp nó tiền lên phía trước. 



Những ngày tháng này vô cùng quan trọng với nó. Nó đã chuẩn bị gần 6 tháng cho kế hoạch này, đi qua 1 nửa thời gian rồi, và cũng đã chuẩn bị xong 1/3 chặng đường rồi. Còn 6 tháng và 2/3 chặng đường còn lại. Đó cũng alf 2/3 quãng đường khó khăn nhất. Với nhiều người, mở shop không khó đến vậy. Nhưng với nó, mở shop với số vốn không nhiều, và nó sẽ phải làm tất cả mọi việc. Dù biết chắc chắn sẽ vất vả, khó khăn, nhưng nó vẫn luôn tự nhủ, vì nó thích, vì những khó khăn đó sẽ giúp nó học hỏi và trưởng thành nhiều hơn. Có thể nó sẽ mất hết số vốn đó, phá sản, nhưng nó vẫn sẽ làm

Nó không muốn cuộc sống của nó chỉ đơn điệu: sáng 8h đến văn phòng, chiều 6h về nhà

Nó muốn nó tự xây dựng cho mình cuộc sống cảu chính nó. Nó còn nhiều hoài bão, ước mơ cần thực hiên. Nó cũng không muốn khi về già, khi nó ngồi tâm sự với cháu, nó sẽ hối hận vì khi còn trẻ đã không quyết tâm bước trên con đường mà mình đã hằng mơ ước



Có thể nó ngu dốt, nhưng cái ngu dốt đó sẽ là một bài học của nó. Tương lai khó mà biết trước được mà. Nó chỉ biết nỗ lực, cố gắng, lên kế hoạch chi tiết, tiết kiệm vốn và suy nghĩ sâu sắc về cửa hàng của mình. Có như vây, nó sẽ không bao giờ hối tiếc về những gì nó đã và đang thực hiện


0 nhận xét:

Change

Nhiều khi nó tự nằm một mình, nó nhắm nghiền mắt. Và tự thở dài trong lòng. Cuộc sống không phải lúc nào cũng như trong sách vở, hay qua những câu văn sáo rỗng tràn lan trên mạng. Với nó, đàn ông luôn là không cần phải lúc nào cũng phải khoa trương, phải mạnh mẽ, phải hùng dũng hay vỗ ngực ta đây, nhưng nhất thiết phải là người luôn cố gắng, học hỏi, giúp đỡ mọi người và luôn là một cái cột vững chãi tiếp sức cho những người thân

7 năm qua, nó đã thay đổi rất rất nhiều. Nhiều đêm trong suốt 7 năm qua, nó luôn tự vấn bản thân và luôn đặt ra những mục tiêu cho chính bản thân nó. Nó đọc được câu danh ngôn rất hay: " Nếu số phận chia cho bạn quân bài xấu, hãy khéo léo để biến bạn thành người chơi giỏi" . Có thể nó không có bất cứ tài năng gì nổi trội, không thông minh hay khéo léo những người khác, nhưng nó sinh ra có đầy đủ bố mẹ, nó có đủ cả tay cả chân không thiếu gì. Nó vẫn cho rằng mình còn may mắn hơn nhiều người. Nên nó luôn thúc giục con người nó phải cố gắng phấn đấu hơn nữa. Không phải trở thành một thiên tài hay người giàu có nhất, nhưng nó cố gắng biến mình trở thành một người đàn ông đích thực, một real man. Có như vậy, nó mới cho rằng mình xứng đáng là một người đàn ông hơn là một cậu bé mới lớn



Những ngày nó bắt đầu vào đại học, khi đó nó vẫn chỉ là một cậu bé chưa lớn. Thể xác là một người trưởng thành nhưng suy nghĩ vẫn chỉ là một cậu bé mới lớn mà thôi. Ngày đó, nó chia tay người yêu, và bắt đầu bước vào ngưỡng cửa đại học. Từ một đứa bô lô ba la nhiều, nó dần học cách lạnh lùng, ít nói hơn. Lúc đó, nó dành thời gian nhiều hơn để chơi game và tập luyện thể thao. Trong suốt những tháng ngày đó, có ngày, nó chỉ nói chuyện có vài câu. Nó bất chấp hết những lời nói xung quoanh, nó vẫn cứ theo đuổi sự lạnh lùng. Đôi kh là hơi tàn nhẫn, nhưng như vậy, nó lại vô cùng quyết đoán.

Nhưng rồi khi học lên năm 3, nó tự nhận thấy rằng, nếu nó cứ suốt ngày không nói hay ít nói như vậy. bạn bè của nó sẽ xa cách nó hơn. Vì không khi của những cuộc vui sẽ vì nó mà trầm xuống. Nhiều người cũng sẽ e ngại khi tiếp xúc với nó. Rồi nó quyết định sẽ gần gũi với mọi người hơn, để kết nối với mọi người xung quanh tốt hơn

Môt thời gian khi quyết định thay đổi như vậy, nó thấy bạn bè của nó cũng tốt với nó hơn. Mọi người thân thiện và quan tâm đến nhau nhiều hơn. Nhưng cũng từ đây, nó lại thấy nó dần nói nhiều, và sống thiên về tình cảm nhiều hơn. "Nói dai, nói dài, nói dại", sống cả nể nhiều thứ hơn



Thời gian cũng trôi dần, nó đi làm và mọi thứ cũng dần thay đổi nhiều hơn. Nó phải thay đổi dần, nó cũng không thể thích gì làm nấy, hay lúc nào cũng chán nản, muốn ở nhà chơi mà không kiếm tiền được. Nó đã lớn, nó phải gánh vác những trọng trách của gia đình. Dù công việc có mệt mỏi, nó chỉ tự phàn nàn về những điều đó với bản thân rồi ngày mai, khi thức dậy, nó vẫn phải tiếp tục. Hơn 2 năm đi làm, thấy nhiều, nghe nhiều, nó trầm lắng hơn. Học cách luôn nỗ lực vươn lên, cố gắng học hỏ thật nhiều, cố gắng kiềm chế bản năng tự kiêu trỗi dậy, chịu đựng và kiên nhẫn tốt hơn. Nhưng nó vận nhận thấy nó vẫn chưa trở thành một người đàn ông trưởng thành, nó còn cần phải học hỏi thêm, thêm ,thêm thật nhiều nữa.......




0 nhận xét: