Đôi khi nó cũng chẳng thể hiểu nổi trong lòng nó muốn gì nữa...
Rõ ràng nó đã tự bảo với lòng mình là sẽ không cố gắng thích thêm một người con gái cá tính nào nữa. Vậy mà đôi lúc nó lại chẳng thể hiểu được những thứ xảy ra trong đầu nó là gì
Sau ngày đứa QAA về, ngày nào nó cũng lướt qua fb. Dù biết là QAA đang đi Thái, nhưng nó vẫn trống ngóng một cái gì đó. Không vồn vã, không đắm say, không xao xuyến vô cùng. Chỉ là một thứ gì đó thôi thúc nó ngắm nhìn. Nó không cho rằng đó là thích hay yêu gì. Nó chỉ tự khẳng định đó là ham muốn nhất thời của nó mà thôi.
QAA hôm nay lên VP sau một chuyến đi dài, mang quà lên cho VP. Mặt nó bỗng nhiên đỏ lừ, thấy vậy Tâm mới trêu nó. Nó cố gắng bao biện mọi thứ, vẫn phải tỏ ra lạnh lùng để trông ngầu hơn. Tuy vậy, nó vẫn cảm thấy chỉ dừng ở mức có cảm tình mà thôi. Ẩn sâu ở đâu đó trong suy nghĩ củ nó không cho phép nó tiếp tục yêu thêm 1 ai đó trong thời gian này. Còn 6 tháng nữa là nó sẽ mở cửa hàng, thực hiện bước đầu ước mơ của chính nó. Đây là thời gian nước rút. Nên nó cứ cố ép bản thân mình trên 1 con đường, không cho phép mình sẽ lạc lối vào tình yêu nữa.
Chuyện đâu phải ai cũng có thể đoán trước được. Hôm nay thằng bạn thân của nó kéo nó đi xem ở SVD Hằng Đẫy. Nó được phân công chở bạn của người yêu thằng kia. Nhưng rồi rốt cuộc đó là cuộc sắp đặt của thằng bạn thân nó, để nó và em kia đi chơi riêng. Nó kéo em ý ra SVD để xem đá bóng, nhưng bóng chả thấy đâu, chỉ thấy nhạc xập xình. Rồi nó đưa em ý đi ăn ở quán nó hay ăn, uống cafe ở quán nó hay thích. Nó cứ chém gió, thao thao bất tuyệt mãi. Nó cũng vui vẻ hơn nhiều. Rồi vẫn như mọi cuộc chơi khác, khi những cơn gió mát thổi qua, tâm trạng của nó lại hơi trùng xuống. Nó lại thèm được đi vi vu qua những con đường nó thích, Phan Đình Phùng rợp bóng cây, Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương tĩnh lặng. Nó thèm những chuyến đi dạo quanh Hồ Tây vào nửa đêm. Lâu rồi nó không lang thang vào thời gian muộn này. Cả quãng đường chở em kia về nhà, nó thấy trong lòng mình dường như trống trải hơn. Những khoảng lặng vô hình kéo nó theo một chiều nào đó, về với QAA. Tự nhiên nó lại nhớ về QAA. Đúng là trớ trêu mà. Quá nhọ. Người mà đáng lý ra nó ép không được nhớ lại khiến nó có cảm giác nhớ nhung này.
Chẳng lẽ...
Nó lại khiến cho mình bắt đầu 1 tình yêu mới từ trong cơn say như đã bắt đầu với Ngố. Nó cũng chẳng biết nữa. Nó viết ra hết những suy nghĩ của nó rồi. Và giờ nó đi xem hài, rồi di ngủ. Bắt đầu cho một ngày mới...
Không biết..Khi ối diện với QAA lần tới, nó sẽ có cảm xúc gì. Nó cũng đang tự hỏi mình. Chắc chắn nó vẫn sẽ lạnh lùng..còn lại hãy để mọi thứ cho tự nhiên
Tâm tư của một buổi tối mát trời
Miên man
Lại cái cảm giác này.
Nó cứ miên man nghĩ về hình ảnh của người con gái đó. Rồi nó lại nghĩ về Ngố. Cái cảm giác y hệt ngày hôm sau khi nó với Ngố hôn nhau trong lúc say. Một cảm giác gì đó hơi nao nao lòng. Vì vẫn con dư âm của say ư. Không đó là cảm giác, lâu lắm rồi mới được che chở bao bọc cho 1 người con gái
Nó bắt đầu ghép những hình ảnh của ngày hôm qua lại, cô gái đó cũng quan tâm tới nó đấy chứ. Cùng uống rượu với nó, còn đưa nước chanh cho nó. Và rồi cũng say, giống như Ngố ngày xưa vậy. Nhưng lần này, để không gặp phải tình cảnh như với Ngố, nó rủ đứa em chơi thân đi cùng. Cõng cô gái đó trên lưng, một cái khoác tay qua cổ, khuôn mặt vô cùng yên bình. Tự nhiên, nó thấy trái ti nó lại bắt đầu thổn thức. Có thể, là do lâu ngày không được chạm vào một người khác giới, và cũng có thể là lần đầu tiên nó cõng một cô gái trên lưng.
Khi ngồi trên xe, cô gái đó nép sát vào vai nó , tựa đầu rồi ngủ ngon lành. Thi thoảng, nó lấy tay vuốt những mớ tóc lòa xòa che đi khuôn mặt ấy. Nó vuốt nhẹ qua gò má rồi đôi môi. Làn da trắng mịn, có đôi lúc, cảm tưởng như nó muốn đặt luôn một nụ hôn vào đó. Nhưng có một điều gì đó luôn ngăn cản nó làm vậy. Nó vẫn còn tỉnh mà, nó vẫn có thể đủ tỉnh để biết hậu quả khi làm việc đó. Và nó cũng chẳng hề muốn, một tình yêu bắt đầu từ men say như với Ngố nữa. Nó cũng thu lại mình hơn, cũng không muốn quen 1 cô gái quá cá tính nữa.
Từ lúc nào, tự nhiên nó lại muốn tình yêu quay lại với nó. Trong thời gian mà nó đang gấp rút chuẩn bị cho những dự định của mình. Nó muốn được yêu thương và che chở cho 1 cô gái. Được đi dạo cùng người đó, cùng trải nghiệm nhiều thứ, nhiều nơi, nhiều khoảnh khắc. Có lẽ, phải mất thêm 1 thời gian dài dài nữa, nó mới có thể tìm cho mình được một người như vậy. Nó thích sự đơn giản, tự nhiên. Nên nó cũng chẳng muốn gò ép tình yêu của nó vào một khuôn khổ nào đó.
Nó cũng rất muốn sau một thời gian nữa, mới yêu. Bởi khi đó sẽ có thêm thời gian, để học cách trở nên trưởng thành hơn. Để không phải là một chàng trai mới lớn trong mắt người con gái nó thích, thay vào đó, là một người đàn ông thực sự, một real man
Luôn có cả niềm vui và nỗi buồn
Hehe bắt đầu câu chuyện chiều nay với nó bằng việc, nó lại trở nên xấu tính vô cùng. Chẳng biết từ lúc nào mà cái tính GATO của nó dã trở nên vô cùng cao. Nó còn GATO cả với chính đứa em nó chơi thân nhất =))) Công nhận xấu tính không tả được.
Mọi thứ tạm gác lại bằng một trong những sự kiện đánh dấu đậm nhất trong ngày. Đó là: Ngố đã có người yêu mới. Lâu nay nó cũng chẳng bao giờ vào facebook cá nhân của Ngố. Từ sau lần chia tay im lặng đó, nó hoàn toàn không hề đụng chạm vào facebook của Ngố lần nào. Thi thoảng, thấy hiện trên bảng tin bên phải thì nó chỉ lướt qua thôi. Nhưng hôm nay, trên newfeed của nó hiện ra hình ảnh Ngố chụp với một người khác, đặt làm ảnh đại diện. Nó rất tò mò, nên quyết định trinh thám thử xem sao.
Nó chỉ còn tò mò, còn lại, nó cũng chẳng có cảm xúc gì mấy. Ừ thì có hơi một chút gợn gợn trong lòng. Nếu nói không có gì thì là nói dối. Nhưng chỉ là một chút gợn sóng trong lòng mà thôi.
Hết
Câu chuyện chỉ có vậy. Và nó cũng chỉ muốn dãi bày như vậy mà thôi =)))
Mọi thứ tạm gác lại bằng một trong những sự kiện đánh dấu đậm nhất trong ngày. Đó là: Ngố đã có người yêu mới. Lâu nay nó cũng chẳng bao giờ vào facebook cá nhân của Ngố. Từ sau lần chia tay im lặng đó, nó hoàn toàn không hề đụng chạm vào facebook của Ngố lần nào. Thi thoảng, thấy hiện trên bảng tin bên phải thì nó chỉ lướt qua thôi. Nhưng hôm nay, trên newfeed của nó hiện ra hình ảnh Ngố chụp với một người khác, đặt làm ảnh đại diện. Nó rất tò mò, nên quyết định trinh thám thử xem sao.
Nó chỉ còn tò mò, còn lại, nó cũng chẳng có cảm xúc gì mấy. Ừ thì có hơi một chút gợn gợn trong lòng. Nếu nói không có gì thì là nói dối. Nhưng chỉ là một chút gợn sóng trong lòng mà thôi.
Hết
Câu chuyện chỉ có vậy. Và nó cũng chỉ muốn dãi bày như vậy mà thôi =)))
Nhân dịp lâu không viết blog
Lâu rồi nó mới lại mò vào blog để viết lại. Dạo này công việc của nó cũng bù đầu + ngồi vị trí không "phong thủy" cho lắm nên nó cũng không có hứng thú viết blog mấy.
Hôm nay trong lúc ngồi up clip, vô tình nó thấy được clip này. Nó mỉm cười, clip đầu tay của nó. Clip cũng lâu lắm rồi ấy nhỉ. Cũng được 7 tháng rồi ấy chứ. Nó cũng chẳng còn nhớ nhung người đó nữa. Cũng một phần vì tình cảm chưa hẳn đã quá sâu đâm. Và nó cũng đã lớn rồi. Đã qua cái thời mà đối với nó, tình yêu là thứ gì đó hết mình, hết lòng hết dạ, hết cả tâm trí lẫn tinh thần. Để rồi khi mất đi, giống như bạn bỏ ra hết tâm huyết để trông một cái cây. Đến khi nó lớn, nó cho ra quả thì bị cháy rụi
Giờ đây nó tập trung hết mình cho công việc, nói đúng hơn là công việc khiến nó phải dành nhiều thời gian hơn. Thời gian ngoài công việc, nó dành nhiều hơn cho gia đình, cho bạn bè, cho những thứ còn đang dang dở trong đầu nó ngay lúc này. Đôi khi no cũng thấy mình cô đơn. Nó cũng muốn có một người để cùng đi dạo với nó, cùng đi du lịch và nghe nó trò chuyện mỗi tối. Nó cũng đã tìm đối tượng đấy chứ, một cô bé cũng khá xinh xắn, thái độ rất nhẹ nhàng. Ít ra đó là cảm nhận của nó khi nói chuyện với cô bé đó là vậy. Còn nó cũng chưa gặp bao giờ, vì chỉ nói chuyện với lý do: "người quen giới thiệu". Nhưng khi nói chuyện, nó lại thấy hai đứa hình như đang né tránh nhau thì phải. Và nó cũng chẳng có đủ thời gian và nhiệt huyết để ngày nào cũng trai mặt cầm cưa trong khi người ta né tránh mình cả.
Mỗi ngày, khi đã khuya, khi đã hoàn thành xong mọi việc. Nằm đắp chăn nghe nhạc, nó tự hỏi, người con gái tiếp theo trong đời nó sẽ là ai? Cô ấy thế nào? Có khiến nó là chính nó không hay lại khiến nó rơi vào một vòng xoáy mới. Dù biết mọi thứ đều do bản thân tự quyết, nhưng có đôi lúc, nó vẫn nghĩ về thời gian đã qua khi ở bên một người. Đó không phải là người nó đã từng thương yêu nhất, nhưng là người gần nhất nó thích.
Clip nó làm "nhân dịp" ngày chia tay
Hôm nay trong lúc ngồi up clip, vô tình nó thấy được clip này. Nó mỉm cười, clip đầu tay của nó. Clip cũng lâu lắm rồi ấy nhỉ. Cũng được 7 tháng rồi ấy chứ. Nó cũng chẳng còn nhớ nhung người đó nữa. Cũng một phần vì tình cảm chưa hẳn đã quá sâu đâm. Và nó cũng đã lớn rồi. Đã qua cái thời mà đối với nó, tình yêu là thứ gì đó hết mình, hết lòng hết dạ, hết cả tâm trí lẫn tinh thần. Để rồi khi mất đi, giống như bạn bỏ ra hết tâm huyết để trông một cái cây. Đến khi nó lớn, nó cho ra quả thì bị cháy rụi
Giờ đây nó tập trung hết mình cho công việc, nói đúng hơn là công việc khiến nó phải dành nhiều thời gian hơn. Thời gian ngoài công việc, nó dành nhiều hơn cho gia đình, cho bạn bè, cho những thứ còn đang dang dở trong đầu nó ngay lúc này. Đôi khi no cũng thấy mình cô đơn. Nó cũng muốn có một người để cùng đi dạo với nó, cùng đi du lịch và nghe nó trò chuyện mỗi tối. Nó cũng đã tìm đối tượng đấy chứ, một cô bé cũng khá xinh xắn, thái độ rất nhẹ nhàng. Ít ra đó là cảm nhận của nó khi nói chuyện với cô bé đó là vậy. Còn nó cũng chưa gặp bao giờ, vì chỉ nói chuyện với lý do: "người quen giới thiệu". Nhưng khi nói chuyện, nó lại thấy hai đứa hình như đang né tránh nhau thì phải. Và nó cũng chẳng có đủ thời gian và nhiệt huyết để ngày nào cũng trai mặt cầm cưa trong khi người ta né tránh mình cả.
Mỗi ngày, khi đã khuya, khi đã hoàn thành xong mọi việc. Nằm đắp chăn nghe nhạc, nó tự hỏi, người con gái tiếp theo trong đời nó sẽ là ai? Cô ấy thế nào? Có khiến nó là chính nó không hay lại khiến nó rơi vào một vòng xoáy mới. Dù biết mọi thứ đều do bản thân tự quyết, nhưng có đôi lúc, nó vẫn nghĩ về thời gian đã qua khi ở bên một người. Đó không phải là người nó đã từng thương yêu nhất, nhưng là người gần nhất nó thích.
Clip nó làm "nhân dịp" ngày chia tay
Nếu một ngày bạn không thể rời mắt khỏi một ai đó..
Nếu một ngày bạn tình cờ gặp gỡ một ai đó, người mà bạn không thể rời mắt. Thì đó sẽ là ngày tồi tệ nhất với bạn. Vì bạn đã trót yêu thầm người đó. Người đó sẽ khiến bạn không khỏi nhớ nhung mỗi ngày. Những hình ảnh người đó luôn hiện hữu trong tâm trí bạn, mọi lúc, mọi nơi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



0 nhận xét: