Một ngày trôi qua với nhiều thứ học hỏi được, nhiều thứ trải nghiệm với nó. Khi viết chính những dòng này, nó không biết mình đang ở trạng thái gì. Không say, cũng không buồn bã, cũng không hề vui vẻ hay hờn dỗi gì. Một ngày với những quyết định, những sự thấu hiểu nhiều hơn
Bức ảnh đầu tay của Lư
Nó luôn băn khoăn về cách mà nó sẽ nói với đứa em thân của nó việc nó ra ngoài mở shop riêng. NÓ cứ đắn đo mãi, đó là cửa ải khó nhất trong lúc này với nó. 2 anh em đã làm với nhau trong hầu hết các dự án. Nhưng giờ nó muốn tự thử thách bản thân, tự trải nghiệm và tự trưởng thành. Cái nó sợ mất hơn hết chính là tình anh em. Nó luôn suy nghĩ xem, khi nó nói tất cả với đứa em nó, đứa em kia sẽ nghĩ gì. Giận hờn, trách móc, hay đơn giản là không thèm nhìn mặt nhau.. Nó cũng đều nghĩ đến cả. Nhưng nó chẳng còn cách nào khác, với nó, con đường này đã đi đến 2/3 rồi. CÒn 3 tháng nữa thôi, vì một lý do nào đó mà nó lại ngại ngùng hay ngã quỵ để đánh mất cơ hội này sao.
Suốt nhiều ngày, nó luôn băn khoăn về việc này. Suốt cả ngày, rồi đêm, dòng suy nghĩ cứ chảy mãi trong đầu nó không ngừng nghỉ. Khó nhất không phải bắt đầu từ đâu, mà là làm sao để giữ được tình cảm này. Đứa em rủ nó kinh doanh thờ trang nữ. Nó cứ ngập ngừng, đôi khi lại thành bàn lùi. Nó cũng rất ngại, vì nó không muốn làm hỏng tương lai của đứa em. Nhưng cũng không thể không nói ra. 3 tháng nữa thôi, những sức ép với nó, những công việc nó phải đảm đương sẽ được đặt xuống hết. Và bắt đầu cho một cuộc chiến cam go hơn. Cuộc chiến mang tên Ji Classic
Mời mấy tháng ấp ủ và cố gắng, đến giờ đã gần đến chặng đường cuối, những chướng ngại vật cuối cùng. Khó khăn nhất nhưng lại kích thích nó hơn cả. Đơn giản là nó tự làm điều mình muốn, được trải nghiệm và học hỏi nhiều hơn. Được làm chủ cuộc chơi của chính mình. Với nó, có thể từ bỏ đi tất cả mọi thứ, nhưng không thể tự tay phá bỏ đi giấc mơ của chính mình
Đêm khuya nó đã nhậu, nhưng chẳng hề vui gì. Nó giống như lạc lõng giữa mọi thứ. Nó thèm cảm giác được vui vẻ cùng Nhun Hùng, được thoải mái cháy hết mình. Nó ghét sự nhàm chán và bất lực.
Dù sao đó cũng là một ngày có nhiều cung bậc của cảm xúc. Và nó, vẫn sẽ luôn tự động viên mình cố gắng. Dù gì, nó cũng không thể đánh mất cơ hội để thay đổi số phận và gia đình nó. Cho nên phải vững tin, đừng từ bỏ.
"Tản mạn một ngày không say, không buồn, nhưng lại mang nhiều trải nghiệm và tâm sự" - LT

0 nhận xét: