16/10/2019



16/10/2019

Lâu rùi nó mới quay lại viết Blog. 6 tháng ở SG, gần 4 tháng quen em bé. Nhiều lúc có những diều nó không biết dãi bày cùng ai. Nó lại chợt nhớ ra cái Blog này. Nó muốn viết 1 chút xíu tâm tư cho nhẹ lòng. Lòng nó bâng khuân, phân vân và tư lự...

Những ngày này nó cố gắng vì mục tiêu dài hơn, nó cũng mang theo nhiều gánh nặng hơn. Dạo này tâm trạng nó hay buồn chút xíu. Nó cố gắng giữ cho mình trong tâm thế an tịnh, nhưng khó lắm. Nó buồn, vì đôi khi chỉ một vài câu nói. Tự nhiên, nó cảm thấy mình bị tổn thương lắm. Em bé là một người rất dễ thương, hiểu chuyện, nhẹ nhàng, cũng rất thương nó. Nhưng đôi khi những lời nói trong lúc giận dỗi hay vô tình như con dao có tính sát thương rất mạnh. Và mục tiêu là tâm trí của nó.

 Những lời trách móc nhẹ nhàng nhưng đôi khi lại rất đau, nó chẳng biết và cũng chẳng muốn nói gì trong tâm trạng đó, nó luôn chọn cách im lặng. Với nó như vậy ít nhất là dễ chịu hơn cả. Nay em bé nói rằng, nó không thương em bé nhiều. Nó cũng chỉ biết mỉm cười, nó cũng hông muốn so đo thương nhiều hay ít gì. Mà tự nhiên nó buồn, nó cố gắng tìm hiểu về em bé thật nhiều, quan tâm, hỏi thăm mỗi ngày, mua những món quà nho nhỏ mà em bé thích. Nó nghĩ về em bé bất cứ khi nào nó rảnh. Nhưng rồi cái nó nhận lại là vậy? "Vậy thế nào mới là đủ?" -  Nó thầm nghĩ vậy khi nghe câu đó. EM bé bảo khi giận phải năn nỉ, với 1 đứa có tính cao ngạo như nó, như bình thường nó sẽ cười khẩy 1 cái và nói xin mời. Nó thương em bé, nhưng như vậy thì những tình cảm bao lâu nay cho em bé vẫn luôn là chưa đủ. Rồi sau đó, hông biết là trêu hay thiệt, em bé nói rằng em bé tin tưởng chính bản thân mình hơn nó. Ai cũng biết rằng luôn tin chính mình là đúng. Nhưng nói ra vậy, chẳng khác nào người ta không tin điều nó làm. Nó buồn lắm. Đôi lúc cũng mông lung, những dòng suy nghĩ của nó hướng về rát nhiều chuyện. Nó không biết, những lời em bé nói về tình cảm của em bé với nó liệu có thật hay không? Có lúc, nó cố gắng chiều em bé thật nhiều. Nhưng trăm vạn món quà nó làm cho em bé, hông bằng 1 món quà nhỏ của người khác tặng cho em bé. Đôi lúc nó tặc lưỡi, sao mình phải khổ vậy nhỉ. Ngoài kia có rất nhiều cô gái theo đuổi mình. Nhưng mình lại toàn phũ phàng với họ. Vậy mà giờ, mình lại chẳng thể nào cảm nhận tình cảm của 1 người con gái. Nó lặng im, để những suy nghĩ trôi dần qua. Những sự cố chấp của nó, liệu có đúng? Nó đang băn khoăn rất nhiều

 Chỉ hy vọng sự cố chấp và niềm tin nó dành cho em bé là đúng.

0 nhận xét: